Thư gửi Mẹ

0

Mẹ! 

Sắp tới 8-3 rồi phải không Mẹ, và ngày ấy có lẽ con cũng vẫn vắng nhà giống như 4 năm nay. Năm nào con cũng gọi điện về chúc Mẹ, nhưng con vốn là đứa khô khan, có mấy khi chúc được tròn câu, vậy mà nghe giọng, con biết được rằng Mẹ vui nhiều lắm. Rồi con cố lảng đi để nói về những chuyện khác thôi Mẹ ạ, để ngăn mình không khóc nấc lên: sao niềm vui của Mẹ lại giản đơn và nhỏ bé quá…

 

Mẹ à, nhanh quá phải không, vậy mà con gái Mẹ đã bước sang tuổi 22 rồi. Và cũng 22 năm, con biết, Mẹ sống không phải cho riêng mình nữa. Có nhiều khi con tự hỏi: Mẹ và các bà Mẹ khác trên đời sao lại có một tấm lòng bao la mà yêu thương các con, hi sinh cho các con nhiều đến? Câu hỏi của con khờ quá phải không, và con nghĩ nếu có câu trả lời nào thỏa đáng cho câu hỏi khạo khờ ấy thì có lẽ sẽ là: Vì các Mẹ là Mẹ!… 

Mẹ, con không biết nếu viết về Mẹ thì con sẽ viết về Mẹ từ đâu nữa. Trong kí ức lờ mờ về những ngày con còn bé dại, chưa thể nhận thức đầy đủ thì hình dáng Mẹ hiện lên cùng những điều giản dị lắm: Ấy bao câu hát ru bên chõng tre, kẽo kẹt những trưa hè:

“Con cò mà đi ăn đêm

Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao”

để sau này, mỗi khi nhớ Mẹ, con lại tự hát cho mình những câu hát ấy, vừa hát nước mắt vừa chảy dòng; ấy là những buổi chợ về Mẹ mua cho chúng con quà bánh; là khi Mẹ đi làm ruộng về, dốc trong cái ống đầy bùn những tôm, muôm muỗm béo ngậy rồi hai chị em con nhóm lửa nướng lên ăn…Khi con lên 5, Mẹ vào nhà máy làm việc, Mẹ ra khỏi nhà lúc sớm tinh sương, chúng con còn chưa thức giấc và khi Mẹ trở về nhà thì con cũng đã lăn ra ngủ, thi thoảng chập chờn trong những giấc nửa mê nửa tỉnh, con thấy Mẹ vào giường xem hai đứa ngủ ra sao, Mẹ khẽ vuốt mấy sợi tóc tơ non mềm vướng trên mặt con, người Mẹ mồ hôi nóng hổi. 

Lớn hơn một chút, con theo Bố Mẹ đi làm đồng những ngày nghỉ học, nhà mình thuở ấy vẫn cấy nhiều, Mẹ đi làm lại thương hai đứa con còn bé mà đã phải lo cấy gặt nên buổi sáng 6 giờ đi làm nhưng 2 giờ sáng Mẹ đã thức giấc, gánh mạ ra đồng cấy. Mẹ bảo bố: Mẹ cấy cố một chốc bằng chúng con làm cố cả ngày. Con thấy Mẹ tỉnh dậy ra đồng thì cũng nằng nặc đòi theo, con sợ đồng vắng mà phải Mẹ làm tối một mình, Bố Mẹ không cho con đi, con giận dỗi rồi lén thay đồ, đi theo phía sau Mẹ. Tới nơi, Mẹ thấy con thì giận, con gan lì bì bõm xuống cấy. Mẹ cởi khăn quàng cho con nói: Không quấn ấm cổ thì lên bờ đấy!…Năm ấy con 11 tuổi. Sau này nghe bố kể lại, sáng ấy về mắt Mẹ đỏ hoe, bố hỏi mãi Mẹ mới bảo: Mẹ thương vì con bé quá mà đã phải lo những việc hơn tuổi của mình.

Mẹ là người ít nói và cũng không hay thể hiện tình cảm, những lần con đứng đầu lớp, khi con đoạt giải cao trong những kì thi, cả lần con đậu đại học, Mẹ đều không nói những lời khen tặng, Mẹ chỉ mỉm cười thôi, nhưng con thấy được hạnh phúc dâng tràn trong mắt Mẹ…Ngày con đi học xa, đêm trước con sang ngủ với Mẹ, đèn tắt đã lâu, Mẹ tưởng con ngủ rồi mới vòng tay sang ôm con thật chặt, má Mẹ áp Mặt mẹ vào mặt con, Mẹ khẽ xoa đầu con, những giọt nước mắt nghẹn ngào ướt trên má hai Mẹ con. Mẹ khóc, nhưng nước mắt chỉ thành dòng chứ không bao giờ thành tiếng… Sáng, Mẹ ngại không nhìn thẳng con, Mẹ sợ con thấy mắt Mẹ sưng, Mẹ thậm chí còn đi làm sớm hơn ngày thường vì không muốn thấy con đi… 

Mẹ trong nhận thức của con, là một người phụ nữ Việt truyền thống điển hình, thương chồng, yêu con, ít nói nhưng làm nhiều và nhân hậu. Nhìn cái cách Mẹ đối xử với mọi người, tình cờ nghe những lời phía sau mọi người nói về mẹ, con thực lòng khâm phục Mẹ nhiều lắm và cũng tự thấy mình thấy mình còn nhiều điều kém cỏi và còn phải học hỏi ở Mẹ rất nhiều. Mẹ không cam chịu, cũng chẳng hẳn sinh ra đã hiền lành, nhưng có lẽ đó là nhẫn  Vì yêu thương mà nhẫn, vì bao dung mà nhẫn, vì mình mà nhẫn, vì để đức cho con mà nhẫn, vì ân tình đã được nhận mà nhẫn. Nhận ơn thì phải đền ơn, nhưng đừng vì người ta làm từng làm điều không phải với mình mà báo oán.Hãy cứ sống chân thành và hồn hậu, hãy để lòng được thanh thản với những việc mình làm.  Đó có lẽ là những điều mà Mẹ đã giúp con nhận ra… 

Mẹ à, con xin lỗi vì 22 năm qua, con chưa từng nói với mẹ câu : Con yêu mẹ ! Nhưng thực sự, Mẹ vẫn ở trong lòng con mỗi ngày: khi con vui, con hạnh phúc, con vẫn thầm sẻ chia cùng Mẹ; khi con buồn, khổ đau hay thất bại, con lại nghĩ về Mẹ để rồi mạnh mẽ đứng lên. Mẹ cũng vẫn xuất hiện trong những trang nhật ký của con, những bài viết mà thi thoảng con chia sẻ cho những người thân mến nhất, cả trong bài thi môn Văn lớp 11, con vừa khóc, vừa viết về Mẹ, tờ giấy thi ướt nhòe để rồi lần đầu tiên con đạt một điểm 9 môn Văn.  

Mẹ ơi, có đôi khi con nghĩ, không phải tình yêu nam nữ đâu mà chính tình mẫu tử mới là thứ tình cảm mạnh mẽ nhất trên đời, con cảm ơn đời đã đón con với một hình hài khỏe mạnh và cảm ơn tạo hóa đã cử một thiên thần để làm người đồng hành cùng con trong hành trình cuộc sống. Thiên thần ấy của con, vì con mà một mai sẽ già đi, khối óc không còn minh mẫn, trái tim không còn khỏe mạnh nhưng tình yêu thương dành cho con thì có lẽ sẽ vẫn vẹn nguyên như một thuở ban đầu. 

Khi con ngồi gõ những dòng này và gửi tới website Cầu nối yêu thương, con chẳng mong mọi người sẽ like hay share gì đâu Mẹ ạ, con chỉ hi vọng rằng nếu có ai tình cờ ngang qua, có thể đọc được những dòng này con viết gửi Mẹ thì cũng sẽ nghĩ tới người Mẹ thân yêu của mình, và ngày 8 tháng 3 sẽ không quên dành cho Mẹ mình một lời chúc hay một bông hoa, một món quà nhỏ nhỏ. Con biết các Mẹ thường chẳng quen “bày vẽ” như thế, các Mẹ cũng sẽ chẳng trách nếu các con quên ngày sinh Mẹ nhật hay những ngày lễ Tết, thậm chí có khi các con tặng quà, các Mẹ còn “mắng”, nhưng chúng con cũng biết trong lòng các Mẹ thực ra hạnh phúc rất nhiều…Con nói thế có đúng không Mẹ? Mẹ hãy chờ con về Mẹ nhé, con sẽ về nhà sớm thôi! 

                                                                                                            Con gái của Mẹ!

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng