Người phụ nữ của cuộc đời con !!

0

Mẹ! người đàn bà yêu chồng thương con

Mẹ! người phụ nữ đảm đang gánh vác công việc trong nhà

Mẹ! người phụ nữ chịu thương chịu khó….

Hình như con đã quá vô tâm, chẳng mấy khi để ý đến những điều đó. Hay là con coi những điều đó là chuyện hiển nhiên bình thường mà bất cứ người mẹ nào cũng làm được và cần phải có- mà nếu là con, thì con có làm được không?

Cả cuộc đời mẹ, cũng như bao nhiêu những người phụ nữ khác: yêu chồng thương con. lo toan cho cái mái nhà nhỏ bé và cái gia đình nhỏ. Ngày xưa,Con vẫn nghĩ đơn giản rằng, đó là trách nhiệm và ai cũng phải làm được, thế nhưng càng ngày con lại càng nhận ra rằng: để làm được như Mẹ thì không chỉ thuộc về trách nhiệm, mà nó còn có cả tình thương yêu và sự chịu thương chịu khó…

Con cái thì làm sao mà hiểu hết lòng của cha mẹ, không bao giờ cắt nghĩa được hết tình thương yêu mà bố mẹ dành cho mình. Hồi nhỏ, thật hồn nhiên khi có suy nghĩ trẻ con rằng, phải mau mau học ĐH để thoát ra khỏi vòng kiểm soát của bố mẹ, được tự do làm những gì mình thích. Nhưng đến lúc đạt được mong ước đó rồi, lại chạnh lòng khi không được gần bố mẹ, cảm thấy thật có lỗi khi bố mẹ ốm , giấu con mà con ko hề hay biết, còn con ốm thì lại chỉ mong gọi điện về nhà để cảm nhận được sự quan tâm! thật là trái ngược.

Càng lớn, khi thời gian ở bên bố mẹ càng ngắn lại, thì con lại ước gì mình vẫn còn bé, để được ở nhà, chấp nhận ” bị mắng, bị củng vào trán, bị phát vào mông…” hay gì đi nữa vẫn cảm thấy hài lòng- điều mà ngày xưa, mấy ai có thể không trải qua và thầm hờn trách bố mẹ!

 

Dạo này, bỗng nhiên nhìn thấy Mẹ già đi, mái tóc đã có 2 màu pha lẫn, dáng đi hình như có vẻ trùng xuống. Đứng nhìn mẹ, tự nhiên con lại trào nước mắt, cứ cảm thấy có 1 cái gì đó tủi thân và xấu hổ khi con đi học chẳng làm được gì, mà học cũng không như ý muốn. Trong khi mẹ ở nhà chỉ mong sao con mình học hành đến nơi đến chốn….thật lòng, con xin lỗi!

Dạo này, bỗng nhiên con lại chú ý đến những gì mẹ làm- điều mà hơn 20 năm qua con chẳng bao giờ, hay nói đúng hơn là con vô tâm không để ý. Con nhận ra bản chất của người phụ nữ Việt qua Mẹ được phần nào. Đúng là tần tảo lo toan việc nhà, chăm sóc gia đình, con cái. Đúng như cô giáo giảng : “đàn ông ngồi xuống mâm là gắp lấy gắp để… còn mẹ, nhìn trước sau, nhường chồng, nhường con, ăn phần không ngon….”quả thật, nếu con là Mẹ, liệu con có làm được như vậy?

Dường như, càng lớn, con càng chú ý nhiều đến Mẹ, con vẫn nhớ câu mẹ nói: “Sau này lấy chồng, còn nhiều cái phải lo toan, cố gắng làm cho tròn bổn phận, đừng để người ta không hài lòng về mình”. Mặc dù câu nói này xét về nhiều góc cạnh, còn nhiều tranh cãi so với phụ nữ thời nay, nhưng vì Mẹ là phụ nữ của thời xưa ấy, nên câu nói của mẹ, con vẫn luôn khắc ghi. Vì con biết, Hạnh phúc gia đình là nền tảng vững mạnh, trong đó người phụ nữ góp phần xây dựng nên nền tảng ngày càng vững chắc hơn. Và con cũng sắp trở thành người phụ nữ của một gia đình nhỏ nên con thấu hiểu hơn bao giờ hết lời mẹ dạy con.

Tuần vừa rồi con ốm, chỉ mong được về nhà ăn bữa cơm nhà mình nấu, vì cơm quán con ăn mãi mà vẫn không quen. Được ăn cơm của mẹ, được tranh thủ ngủ cùng mẹ khi bố vắng nhà. Con cứ nghĩ con sẽ không ngủ được vì lạ giường, đắn đo mãi mới mò vào ngủ vì còn ngại ” mình lớn rồi, ai lại ngủ thế”. Nhưng khi ốm, con lại khao khát cái cảm giác mình được quan tâm như thế nào, nằm ngủ bên Mẹ thật là ấm áp, giấc ngủ không chập chờn đến rồi đi như những khi con vẫn ngủ xa nhà.

Quả thật, “cha mẹ nuôi con không kể ngày kể tháng, con nuôi cha mẹ kể từng tháng từng ngày”. Con cũng không có ý kể cái gì ra đây cả, nhưng nhân dịp này, con bỗng muốn để cho lòng mình lắng lại để cảm nhận về tấm lòng của cha mẹ mà thôi.

Mùng 8-3 đang tới – Ngày mà cả thế giới tôn vinh những người phụ nữ thì đối với riêng con, không chỉ có ngày này, mà lúc nào Mẹ cũng là người phụ nữ tuyệt vời nhất cuộc đời con. Bố Mẹ luôn mạnh khỏe nhé, để con được cảm nhận hết những yêu thương từ gia đình!

Con yêu Bố, Con yêu Mẹ, Con yêu gia đình chúng ta!!!

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng