Cảm ơn vì mẹ là mẹ của con

0

Mẹ ạ, điều đầu tiên con muốn nói với mẹ là. “Con cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con”.

Con còn nhớ ngày mình trùm chăn khóc nức nở vì lời mẹ mắng mỏ khi mà lỗi chẳng do con. Nhớ những lần đầu óc choáng váng, đôi chân tê dại chẳng còn cảm thấy cơn đau từ những phát roi đầy giận dữ. Nhớ những lần con chẳng muốn bước chân về nhà để đối diện với vẻ mặt chẳng vui vẻ của mẹ. Nhớ những lần con ngồi một góc và nghĩ rằng mình chẳng thuộc về bất cứ nơi đâu trên cái thế giới rộng mà quá đỗi nhỏ bé này. Con đã từng nghĩ mình chẳng phải do mẹ sinh ra nếu không tại sao mẹ chẳng nâng niu, thương yêu con như những người mẹ khác. Và thế là con bỏ quên tình yêu thương của mẹ suốt cả một tuổi thơ đầy lạc lõng. Chỉ đến khi nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên má và cái gạt tay xóa đi màn nước mờ ảo trên mi con mới giật mình nhận ra mẹ yêu con nhiều như thế nào.

Tình yêu của mẹ mãnh liệt mà cũng âm thầm biết bao. Mẹ là một người phụ nữ mạnh mẽ và kiên cường nhất mà con biết. Mẹ có thể không kiềm được cảm xúc mà rơi nước mắt rồi mất ngủ chỉ vì con Vàng nhà mình bị người ta bắt mất nhưng lại có thể mỉm cười đối mặt với những cơn đau ốm rồi gồng mình lên làm việc chỉ để cho cuộc sống của hai chị em con được đầy đủ. Con đi học xa, mẹ nhớ và lo nhiều lắm nhưng vẫn cố kìm nén mà không gọi vì sợ ảnh hưởng chuyện con học hành. Mẹ ốm nhưng vẫn nói : “Mẹ không sao. Chỉ cần hai con học tốt và khỏe mạnh là mẹ khỏe rồi.” Mẹ đau ốm nhiều nhưng chưa bao giờ than vãn nửa lời với ai. Mẹ buồn vì chuyện học hành của con cái nhưng chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng. Mẹ à, con bỗng thèm một trận đòn của mẹ. Không phải con muốn mẹ buồn thêm mà chỉ vì lúc ấy mẹ còn khỏe để có thể làm con đau. Và con ước gì những nỗi đau mẹ đang phải chịu đựng có thể chia cho con được hết.  Tuổi trẻ có rất nhiều điều khiến cho con bị kéo đi để đôi khi quên mất mình còn có một gia đình, một người mẹ luôn dõi theo.

Con biết, lúc nào với mẹ con vẫn luôn là một đứa trẻ cần được bảo vệ. Những lần chỉ có hai mẹ con với nhau mẹ lại thì thầm tâm sự những gì trong lòng. Mẹ nói rằng: “Khi nào làm cha làm mẹ chúng con mới hiểu được rằng làm cha mẹ khó khăn như thế nào. Để nuôi dạy được một đứa con đó là cả một sự nỗ lực.” Những khi ấy con lại lặng yên nghe mẹ nói.

Mẹ à, con xin lỗi vì đã có lúc làm mẹ buồn phiền, khiến đôi vai mẹ hao gầy và mái tóc mẹ bạc đi nhiều. Con xin lỗi vì lớn thế này rồi mà còn khiến mẹ phải lo lắng đến từng bước đi nhỏ nhất. Con xin lỗi vì chưa làm được gì để đền đáp công ơn sinh thành và dưỡng dục của mẹ suốt bao năm qua. Và con yêu mẹ.

Con yêu mẹ nhiều lắm. Một tình yêu chẳng có tình yêu nào hơn được. Vì con biết bao nhiêu người có thể đến bên nói những lời hoa mỹ, bay bổng, thề nguyền nhưng rồi họ vẫn có thể bỏ con đi còn mẹ thì không. Sắp đến ngày tôn vinh những người phụ nữ trên thế giới – một nửa tuyệt vời tạo nên một thế giới diệu kì nơi con được sống và tồn tại. Có lẽ chẳng có lời lẽ nào có thể ca ngợi được hết những gì mà một người phụ nữ đã hi sinh nhưng con hi vọng có thể gửi đến một món quà cho mẹ. Một ngày 8 tháng 3 nữa con không thể về và dâng mẹ bó hoa tươi nhất nhưng con biết mẹ vẫn tự hào khi có được một đóa hoa là con.

Một ngày không đủ để tôn vinh hết một đời người nhưng đủ để ta nhớ đến những gì mà 364 ngày hi sinh thầm lặng. Một lời nói hay một câu chúc tặng không đủ để bày tỏ hết những tình cảm thiêng liêng nhất nhưng một nụ cười lại có thể thắp sáng ngọn nến hạnh phúc. Mong mẹ luôn mãi mạnh khỏe và sống suốt đời với con.

Con yêu mẹ! Cảm ơn vì cuộc đời đã cho con được làm con của mẹ.

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng