Mẹ tôi

0

Tôi sống xa mẹ từ nhỏ, nên hình ảnh mẹ trong tôi không rõ ràng lắm. Tôi chỉ nhớ cái dáng người nho nhỏ, cao gầy mảnh khảnh của mẹ, giống hệt như cuộc đời lam lũ của mẹ vậy. Nhớ đôi bàn tay thô ráp, chai sần của mẹ vẫn ôm tôi vào lòng, dạy tôi từng nét chữ. Nhớ mẹ, tôi nhớ tới những lời ru ngọt ngào của mẹ tôi, những sự chăm sóc ân cần của mẹ, nhớ từng hơi thở, mỗi bước đi … tôi nhớ cả những lần bị mẹ mắng khi tôi hư không chịu nghe lời. Hình ảnh mẹ trong tôi chỉ có thể nhưng tôi yêu mẹ lạ lùng.

Tôi mang trong mình dòng máu mẹ, lớn lên bằng hơi thở và dòng sữa ngọt ngào của mẹ. Mẹ mang thai 9 tháng 10 ngày sinh ra tôi. Bằng sự yêu thương, trái tim của một người mẹ, mẹ luôn muốn dành cho tôi những gì tốt đẹp nhất, mong tôi có cuộc sống an nhàn nhất. Mẹ che chở, đùm bọc và luôn bên tôi cho dù khoảng cách địa lý của hai mẹ con thật sự chẳng gần nhưng trái tim mẹ luôn hướng về tôi, giống như trái tim tôi luôn hướng về hướng mẹ. Dù tôi có làm sao hay làm sai bất cứ điều gì, hay mỗi lần vấp ngã, mẹ luôn ở bên, không đỡ nhưng sẽ giúp tôi đứng dậy, cho tôi biết những gì là sai trái. Cho tôi có niềm tin bước tiếp trên đường đời… 

Mẹ yêu và thương tôi như vậy nên chẳng có lí do gì để tôi có thể làm người mẹ yêu thương nhất của mình có thể buồn. Hãy luôn là đứa con ngoan để không phụ lòng nuôi dưỡng, yêu thương của mẹ. Các bạn cũng thế thôi, nên biết trân trọng những gì đang có, nhất là sự thiêng liêng của tình mẫu tử, của tiếng “mẹ” thân thương mà không thứ tình cảm nào có thể thay đổi được. 

Có câu thơ mà tôi rất thích :

“Ai có mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng làm buồn trên mắt mẹ nghe chưa…”

 

Nhớ nhé !

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng