Mẹ của con

0

Con –  đứa con gái 23 tuổi của Mẹ. Con xa nhà đã được 4 năm. Sống và học tập ở chốn phồn hoa, con thấm thía được nhiều điều. 4 năm qua, con không về cấy giúp Mẹ được buổi nào, đến vụ gặt cũng vậy. Con không ngại khổ, con chỉ không muốn, mỗi lần con về, bố Mẹ lại mua nhiều đồ ăn ngon, bảo con rằng : ăn đi, trên ấy làm gì có mà ăn. Ở nhà bố Mẹ hãy ăn uống đầy đủ nhé, con biết tự chăm sóc mình mà!

Yêu – từ mà theo con nó vô cùng thiêng liêng. Con vẫn chưa tìm được ra người con trai sẽ đi cùng con trong những năm tháng tiếp theo, để con trao lời nói ngọt ngào đó. Thế nhưng, một người bên cạnh con suốt 23 năm qua, người cho con thấy được thế giới sống động này, con vẫn chưa 1 lần nói trực tiếp. Đó chính là Mẹ. Tình yêu đối với Mẹ là hiển nhiên và vô điều kiện.  Con – người Á Đông chính gốc có chút ngựơng ngùng khi nói ra tình cảm với những người thân yêu. Mẹ của con, Mẹ hiểu điều đó, đúng không ạ?

Mẹ – có một điều mà con muốn thú nhận. Trong bài văn tả về Mẹ hồi lớp 3, con không miêu tả Mẹ một cách chân thực. Có thể vì hồi đó tụi con còn quen với văn mẫu hoặc còn quá nhỏ. Vậy nên, hãy để con làm điều đó ngay bây giờ. Mẹ có một làn da rám nắng vì những tháng ngày trên ruộng lúa, ruộng ngô. Mẹ có một bàn tay thô ráp vì nuôi con và em ăn học. Mái tóc Mẹ không dày, giờ đây còn điểm thêm nhiều sợi bạc. Con nhớ mùi bồ kết trên tóc Mẹ khi con giúp Mẹ nhổ tóc sâu. Một mùi thơm thật dễ chịu. Trên khuôn mặt Mẹ sẽ còn nhiều thứ thay đổi theo thời gian. Nhưng ánh mắt Mẹ sẽ mãi dõi theo con và nụ cười Mẹ sẽ luôn rạng rỡ khi con về nhà, được không Mẹ?

 

Mẹ của con, con yêu Mẹ!!!

Mẹ của con
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng