Người phụ nữ đep nhất trong tôi

0

Từ ngày bố con, chú mất đi khi con học lớp 9 còn em học lớp 3, mẹ và thím phải gánh trên vai hai trách nhiệm vừa là mẹ vừa là cha. Con biết mẹ và thím là những người phụ nữ chỉ sống phụ thuộc, quanh quẩn vào mấy sào ruộng. Đó một trọng trách vô cùng nặng.

Bố mất sớm là một mất mát lớn của chúng con. Ra ngoài nhìn các bạn cùng trang lứa được bố chăm nom con lại thấy ghen tị, về nhà chạnh lòng bất giác tủi thân con lại khóc. Chẳng bao giờ con quên ngày bố con mất ông đã khóc. Bố khóc không phải cái chết làm bố đau mà bố thương hai đứa con thơ không còn ai bảo vệ. Thương người vợ hiền tần tảo sớm hôm vì chồng vì con không còn bờ vai để chia sẻ đắng cay ngọt bùi.

Ngày chú mất con chưa ở đây, nhưng nghe thím nói, chú đi thanh thản”. Chắc chú tin vào khả năng cầm lái của thím, chú tin vào bản lĩnh của 2 thằng con trai. Cũng đúng thôi, chú mất tính đến nay đã gần 7 năm. Trong thời gian đó thím đã làm biết bao công việc từ làm nhà đến gả vợ cho các em rồi lại lo cho chúng nó có nơi che mưa che nắng. Những công việc như thế với gia đình có đủ vợ,đủ chồng đã là lớn lắm rồi nhưng thím thì chỉ có một mình lo toan tất cả.

Đôi khi bọn con làm trái ý thím chưa nghe lời thím. Nhưng xin thím thông cảm cho chúng con, tuổi trẻ bồng bột mà thím. Rồi khi chúng nó có con, nó sẽ hiểu sự hy sinh của thím. Mẹ con và thím là những người phụ nữ chẳng bao giờ phấn son nhưng mẹ và thím luôn toát lên vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam” trung hậu-đảm đang “. Sau này con mong mình sẽ là người phụ nữ đầy nghị lực như thím và mẹ, cho dù khó khăn gì cũng vượt qua. Cám ơn cuộc đời đã ban tặng cho con những người phụ nữ đẹp như thế. I LOVE MOM.<3

 

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng