Bữa cơm Mẹ nấu……….

0

Nhà mình nghèo, bố mẹ lấy nhau từ hối còn rất trẻ. Gia đình mình sống trong một gian bếp mà chỉ đủ kê được một chiếc giường, một chiếc tủ và một cái bàn học cho 2 anh em con. Khi con lên lớp 3, bố phải đi nước ngoài kiếm tiền, ở nhà chỉ còn 3 mẹ con, từ đo mẹ vất vả nhiều hơn. Tất cả mọi công việc đều dồn lên đôi vai của mẹ. Mẹ dặn con: ” giờ bố mẹ đi làm hết rồi, con ở nhà nấu cơm 2 anh em ăn rồi đi học nhé “.

Thế là từ hồi lớp 3, con đã quen với mùi rơm rạ, khói bếp. Cứ như thế, hàng ngày, mẹ đi làm khi 2 anh em con còn chưa ngủ dậy, đến chiều về, khi mà chúng con đi học hết, mẹ cũng chẳng được nghỉ ngơi, lại vội vàng, tất bật với công việc đồng áng, ruộng vườn đến tối mịt. 

Thời gian trôi, anh em con lớn dần lên và những bữa cơm mẹ nấu ngày càng ít đi. Cho đến bây giờ, khi con đi học bộ đội, số ngày con về nhà chỉ đếm được trên đầu ngón tay, con mới thấy nhớ và thèm được ăn những bữa cơm mẹ nấu…con nhớ mẹ thường nói trong bữa cơm: ” ăn nhiều vào con, mày hư lắm mới 8 tháng đã đòi chui ra rồi, giờ mà không chịu ăn thì làm sao mà lớn được”. Rồi những thìa cháo của mẹ khi con ốm, con nằm viện vì sưng amêđan, rồi những lần dỗi mẹ con không ăn cơm….những lần con về nhà, đến bữa con thường giả vờ dắt xe ra ngoài rồi gọi mẹ: “mẹ nấu cơm hộ con nhé”. Mẹ cứ mắng con suốt: “mày lười vừa thôi chứ, về có mấy ngày mà cứ đi chơi suốt thế”. nhưng khi con đi chưa được tiếng đồng hồ thì mẹ đã gọi: đi chơi rồi về sớm ăn cơm con nhé. Con chỉ đợi có thế: vâng ạ, con về ngay đây. 

Mẹ chỉ mắng thế thôi chứ con biết, mẹ thương con nhiều lắm, được mấy ngày về mẹ muốn con được nghỉ ngơi thoải mái. Mẹ ơi, thật sự không phải vì con lười mà còn chỉ muốn được ăn những bữa cơm của mẹ nấu thôi, bữa cơm mà ở trên đây còn không thể nào có được. hai mươi năm nay, chưa một lần tặng cho mẹ được một bó hoa hay còn dám nói ra một lời: Con yêu mẹ, nhưng trong lòng con mẹ chính là người con yêu đến suốt cuộc đời này…

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng