Mẹ – “Hạnh phúc bắt đầu từ những câu nói “

0

Câu chuyện mà tôi muốn chia sẻ đã xảy ra cách đây khá lâu nhưng mỗi lần nhớ lại vẫn khiến tôi có thêm nghị lực để bước thêm những bước chân trên đường đời . Tôi nhớ lại khi tôi còn bé tôi chỉ là một đứa bé ít nói , thường không thích nói chuyện với bất kì ai.

 Câu chuyện mà tôi muốn chia sẻ đã xảy ra cách đây khá lâu nhưng mỗi lần nhớ lại vẫn khiến tôi có thêm nghị lực để bước thêm những bước chân trên đường đời . Tôi nhớ lại khi tôi còn bé tôi chỉ là một đứa bé ít nói , thường không thích nói chuyện với bất kì ai. Mỗi ngày đến lớp đều là những ngày mệt mỏi vì tôi thường xuyên bị những đứa trẻ cao to hơn mình bắt nạt , cướp đồ chơi , hay đánh tôi. Mọi người biết đấy một đứa bé gái 9 tuổi thì đâu có thể làm gì đâu phải không ? Nhưng có một người bạn và tôi không bao giờ lo sợ bị nó bắt nạt , không bao giờ bị lo cướp mất đồ chơi đó chính là quyển nhật kí mà mẹ tôi mua cho tôi vào lần sinh nhật 8 tuổi. Tôi đã tâm sự với nó rất nhiều những lần bị bắt nạt. Nhưng có một lần tôi mang nhật kí đến lớp và bị đám bạn phát hiện chúng nó cướp cuốn nhật ký trong tay tôi và lấy nó làm trò cười để trêu. Lần đó tôi khóc rất nhiều , khóc đến mắt mũi tèm nhem chạy đuổi theo để lấy lại cuốn sổ nhật kí nhưng mà chúng bạn không trả còn nói lại với tôi” 

“Mày câm à ? sao không dám đòi tao , không nói được chứ gì? có giỏi thì lại đây mà lấy đây này?” 

Tôi thật sự không thể lấy đc nó dù đã rất cố gắng đuổi theo, giành giật lại cuốn nhật ký nhỏ bé của mình.Trên suốt quãng đường đi học về, đầu óc tôi không nghĩ tới chuyện gì cả ngoài cuốn nhật ký,nước mắt nước mũi chay dàn dụa và tôi đã đi lạc đường. Lúc đứng ở một nơi xa lạ, không phải là con đường quen thuộc của mình, người đầu tiên tôi nghĩ đến chính là mẹ. Với bộ dạng lo sợ, vừa đi vừa khóc, tôi chỉ biết lấc lên gọi “MẸ ƠI” . Mấy bác bán hàng ở xung quanh chạy đến hỏi tôi tới tấp, nhưng tôi chỉ biết gọi mẹ và không nói được lời nào. May thay lúc đó, tôi gặp cô hàng xóm gần nhà đi qua nhìn thấy tôi cô đã trở tôi về nhà. Bước vào nhà, giờ phút đấy tôi chỉ muốn chạy ngay lên phòng ôm mẹ thật chặt, để mẹ dỗ dành, an ủi tôi. Nhưng khi bước vào cửa phòng, tôi thấy mẹ cầm trên tay người bạn bé nhỏ của tôi. Tôi rất bất ngờ , cảm giác như mẹ đang đọc trộm tâm tư tình cảm mà tôi muốn giấu, không muốn cho mẹ biết. Tôi chạy về phòng đóng sầm cửa lại, cảm giác lo sợ lúc lạc đường biến mất hoàn toàn mà thay vào đó là một sự giận hờn, oán trách. Mẹ nhẹ nhàng mở cửa, chạy đến ôm tôi. Nhìn vào đôi mắt mẹ, tôi cảm nhận được mẹ rất buồn, mắt mẹ dưng dưng lệ, hai dòng nước mắt mẹ chạy dọc gò má.Nhìn thấy mẹ lúc đó, tôi cảm nhận như bản thân mình đãlàm cho mẹ khóc, tôi đưa đôi bàn tay bé xíu của mình lên lau nước mắt cho mẹ. Lúc đó tôi mới cảm nhận được mẹ quan trọng đối với tôi biết nhường nào. Mẹ nhìn tôi và nói với tôi rằng: 

“Mẹ xin lỗi con, thời gian qua mẹ đã không thực sự quan tâm tới con, đã để con phải chịu thiệt thòi”, “ Nhưng mẹ rất buồn là vì sao con chỉ im lặng mà không hề chia sẻ với mẹ, hay nói ra với bất kì ai có thể giúp đỡ con”. Con có biết rằng: “ Con phải nói ra thì mẹ mới giải quyết được cho con chứ ”, “ Với mẹ được nghe con nói là niềm hạnh phúc nhất đối với mẹ ”, “Con hãy luôn nhớ rằng hạnh phúc bắt đầu từ những câu nói”.

Tôi ôm mẹ thật chặt, và thầm hứa với mình sau này dù có chuyện gì thì tôi cũng sẽ chia sẻ hết với mẹ, tôi sẽ không để làm mẹ buồn về tôi thêm bất kỳ một lần nào nữa.Mẹ thì thầm vào tai tôi nói nhỏ, và câu nói đó làm cả hai mẹ con bật cười rất lớn. Ngày hôm sau, việc đầu tiên tới lớp là tôi làm là chỉ vào mặt nhừng người bắt nạt tôi: 

“ Các cậu chỉ là đồ yếu đuối, các cậu thích mình nên mới bắt nạt mình phải không? 

Sau khi học hết cấp 1, cô giáo chủ nhiệm đã gọi tôi lại và nói : “Cô đưa nhật ký của con đưa lại mẹ con, việc đó đã làm cho con thay đổi rất nhiều!” 

Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại chuyện cũ, tôi đều cười và tôi mới thấm thía câu nói của mẹ giành cho tôi ý nghĩa đến nhường nào. Tôi chia sẻ câu chuyện nhỏ của tôi với mọi người với mong muốn không ai mắc phải tình huống trớ trêu như tôi. Cuộc sống là những chuỗi ngày dài, mà không ai có thể đoán trước được điều gì, nên chúng ta hay nói ra bất kỳ những gì mà các bạn muốn nói, đừng giữ cho riêng mình, “Hạnh phúc bắt đầu từ những câu nói” hay tận hưởng cuộc sống mà mẹ đã ban tặng cho chúng ta. 

Nhân ngày mồng 8-3 tôi muốn gửi một lời chúc đến mẹ và toàn thể những người phụ nữtrên trái đất này luôn luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và nụ cười luôn nở trên môi. 

” CON YÊU MẸ RẤT NHIỀU”

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng