Cảm ơn mẹ – Người giữ lửa yêu thương

0

“Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Đi suốt cuộc đời lòng mẹ vẫn thương con”

Tháng 3 ùa về vô tình khắc nhẹ những nếp nhăn, tô thêm màu bạc lên mái tóc mẹ tôi. Tháng 3 chơi vơi nỗi nhớ nhà, nhớ quê, nhớ đôi vai gầy, nhớ bàn tay thô ráp của mẹ. Dù là tháng 3 hay bất kì một tháng nào trong năm, tôi đều cảm thấy có gì đó quặn thắt và xót xa khi nghĩ về mẹ.

 Năm tháng trôi đi nỗi buồn càng chất chứa, trông dáng mẹ hao gầy vẫn cặm cụi ngoài đồng, tôi chợt nhận ra mẹ chưa có được một ngày an nhàn để mà hưởng thụ tuổi già. Đời mẹ là những chuỗi ngày bất hạnh và trải dài trên những niềm đau, sự vất vả, lo toan của cuộc sống.

 

Chiến tranh đã lùi xa bao nhiêu năm, nhưng những gì mà nó để lại vẫn còn hằn sâu trong trái tim mẹ. Tuổi thanh xuân theo dấu chân người đi đánh trận, mẹ ở nhà lỡ dở một chuyến đò ngang. Mẹ chỉ còn biết chăm lo cho 3 đứa em nhỏ, nhìn chúng lớn lên rồi lên vợ, lên chồng… Mẹ sống cô đơn nhưng không than trách, tủi hờn. 

 

Rồi mẹ cũng lên xe hoa ở cái tuổi bốn mươi. Người đàn ông của mẹ cũng cô đơn nhưng là nỗi cô đơn của một người lữ khách tha hương, đến cuối cuộc hành trình muốn nằm lại quê cha, đất tổ. Người đàn ông hơn mẹ 20 tuổi, người đàn ông chịu cảnh “tứ cố vô thân” từ khi 15 tuổi, một mình sống chẳng biết có ngày mai hay không. Người đã từng chịu cảnh “gà trống nuôi con” từ khi hai đứa nhỏ mới chỉ lên bốn và lên hai. Người đàn ông của mẹ, mình đầy tàn tích của hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ trường kỳ, đôi chân đã mỏi nhừ, muốn tìm một chỗ dừng chân nhưng lại lạc lõng giữa cuộc đời. Người đàn ông của mẹ thật vĩ đại, nhưng mẹ lại viết lên một bản anh hùng ca còn vĩ đại hơn nhiều. Mẹ chấp nhận lấy bố trong hình hài già yếu, trong tay không một mảnh đất cắm dùi, mặc kệ những lời xì xào của thiên hạ. Ước mơ về hạnh phúc gia đình đã giúp mẹ vượt qua mọi cơn bão tố, cuồng phong. 

 

Ở cái tuổi 40, mẹ đã làm lên một điều kì diệu đó chính là sinh ra tôi. Ở cái tuổi ấy nguy hiểm là điều không thể tránh khỏi. Bố có thể phải lựa chọn một là mẹ, hai là con. Thế nhưng mẹ đã làm được, mẹ vỡ oà , khóc nấc lên vì sung sướng. Từ đó mẹ coi tôi như báu vật trên đời.

 

 Không nhà, không cửa, lại có thêm con, bố thì già yếu, vậy mà mình mẹ xoay xở hết. Nhặt từng hòn đất, đào từng mảnh ruộng, vượt thổ, xây nhà, mẹ còn buôn bán ngược xuôi, nay chợ Trung Thành, mai chợ Đông Biên lo kinh tế cho gia đình. Mẹ không bao giờ để tôi bị đói, thấy tôi học giỏi mẹ còn lo cho tôi đi học hết đại học không thua kém gì bạn bè, lúc mẹ ốm hay bố đau, mẹ đều giấu biệt để không ảnh hưởng đến việc học hành của tôi. 

 

Thời gian thấm thoát thoi đưa, tôi đã là cô bé 24 tuổi, vẫn ngây thơ và mê mải với những giấc mơ, lúc thất bại và ngã đau, tôi quay đầu nhìn lại, mẹ vẫn ở đó, chờ đón tôi và yêu thương tôi vô điều kiện. Nếu ông trời cho tôi một điều ước, tôi sẽ ước mẹ ở mãi bên tôi để tôi được trở về ngủ vùi trong lòng mẹ, thủ thỉ nói với mẹ lời cảm ơn từ tận đáy lòng. Cha và con mãi cảm ơn mẹ- Người giữ lửa yêu thương.

 

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng