Ngày con đi nhà trẻ

0

2 tuổi con đi nhà trẻ. Mẹ hồi hộp vì sợ con chưa thích nghi kịp. Con đang trong vòng tay yêu thương của mẹ, giờ phải xa mẹ để hòa mình vào một môi trường mới. Cả ngày đi làm mẹ không sao tập trung được vào công việc. Mẹ cứ dán mắt vào camera quay lớp học của con. Thấy con liên tục chạy ra ngoài cửa lớp ngóng mẹ mà lòng mẹ như lửa đốt. Con không rời tay khỏi chú gấu hồng mà mẹ cho con mang theo. Con ôm gấu như là người bạn duy nhất vậy.

 

( ảnh minh họa)

Lúc mẹ đón, con òa khóc nức nở khiến mẹ chảy nước mắt theo. Mẹ ôm con vào lòng an ủi. Cả đêm đó con nhịn tè, cho dù đêm nào con phải đái ướt sũng một cái bỉm. Buổi sáng, con khóc và nói mẹ ơi con muốn ở nhà. Nhưng mẹ vẫn cương quyết cho con lên xe đến lớp. Nỗi sợ đến lớp len cả vào giấc ngủ ban đêm. Con tỉnh dậy đến mấy lần và khóc lên vô cớ. Nghe mẹ nựng nịu con lại ngủ tiếp. Tình trạng đó kéo dài đến 1 tuần liền. Mẹ stress vô cùng. Nhưng rồi con cũng quen dần và bắt đầu thích đến lớp. Cứ nghe mẹ gọi: Dậy đi nhà trẻ nào là con lại tỉnh ngủ ngay lập tức và lồm cồm bò dậy. Con khoác ba lô Mickey và chọn váy đẹp để đến trường. Nhìn con ngoan đi nhà trẻ mà lòng mẹ vui vui. Nếu con mà vẫn không thích đến lớp thì mẹ thật sự không chịu nổi. Ơn trời là con của mẹ lại nhanh hòa đồng đến vậy.

Nguyễn Thị Ánh

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng