Tình thương của mẹ

0

Tôi hầu như chưa bao giờ cảm nhận được tình thương của mẹ cho đến khi tôi lấy chồng và cũng trở thành mẹ. Với tôi, mọi thứ mẹ làm cho mình luôn luôn như một việc hiển nhiên của người làm mẹ. Tôi là đứa con gái bướng bỉnh và độc lập. Từ bé đến lớn tôi luôn làm theo ý thích của mình. Chỉ khổ cho mẹ vì mỗi việc tôi làm mẹ đều đứng đằng sau thương xót. Nhưng tôi không hề biết, thậm chí nếu biết tôi cũng coi nó là điều bình thường, đôi khi là khó chịu. Cũng chẳng nhớ đã bao nhiêu lần tôi gắt gỏng khi mẹ quá quan tâm, lo lắng và thương tôi.

Nhưng mọi thứ thật sự thay đổi khi tôi lấy chồng và bắt đầu làm mẹ còn mẹ thì lên chức bà ngoại và mỗi ngày lại già thêm. Tự tay mình chăm lo cho tổ ấm và đứa con gái bé bỏng với tất cả sự yêu thương tôi mới thấm thía và trân trọng tình thương của mẹ. Trong lòng trào dâng một nỗi thương mẹ vô cùng. Và chợt nhận ra, suốt cả cuộc đời từ khi làm mẹ, mẹ đã dành trọn vẹn tình yêu và sự quan tâm cho các con.  

Đến tận bây giờ, khi tôi đã 32 tuổi, lấy chồng gần 10 năm và chuẩn bị là mẹ của hai đứa con, tôi chưa bao giờ thấy mẹ hết thương và lo cho mình. Mẹ thương tôi khi tốn 4 năm dùi mài kinh sử ở trường báo mà cuối cùng lại làm cái công việc chẳng hề liên quan đến báo. Mẹ thương tôi khi mất mười mấy năm học hành mà sao cuộc sống vật chất lại chẳng bằng đứa ít học hơn mình. Rồi mẹ lại đứt ruột khi tôi cứ không tính toán thiệt hơn, đi lấy chồng xa nên phải ở trọ trong căn nhà chật hẹp nơi thành phố, để mẹ lại thương vì có bận trời mưa là nhà dột. Tôi nuôi đứa con đầu khó khăn hơn người mẹ cũng thương. Tôi sắp  sinh đứa thứ 2 trong hoàn cảnh cả hai bà nội ngoại đều bận cháu nhỏ mẹ cũng lo lắng. Mẹ cứ hay so sánh tôi với đám bạn thân rồi lại thương vì số tôi vất vả hơn chúng. Cứ thế, mẹ chẳng khi nào ngừng thương tôi…  

Tình thương của mẹ 

Còn tôi đã tìm ra cách giản dị và ấm áp để đáp lại tình thương của mẹ. Mỗi bận tôi về thăm nhà mẹ thường chuẩn bị cho bao nhiêu đồ ăn, thức uống. Tôi dù chẳng phải quá thiếu thốn nhưng ít khi từ chối những món đồ giản dị mẹ cho vì muốn mẹ vui. Tôi luôn tự nhủ sẽ sống hạnh phúc để mẹ không phải bận tâm, lo lắng. Vì tôi tin rằng, hạnh phúc của mình cũng chính là niềm vui của mẹ. Vẫn biết dẫu có đi hết cuộc đời này cũng không khi nào báo đáp được công ơn của mẹ, nhưng chỉ cần mỗi ngày nhìn thấy mẹ sống mạnh khỏe, an vui bên các con là trong lòng tôi cũng thấy bình yên lắm rồi…!

Nguyễn Thị Hải Yến

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng