Mẹ và con cùng có chồng đi công tác

0

Chồng con đi công trình được 3 ngày rồi. Anh sẽ đi một năm. Việc nhà không có người chia sẻ. Con lo lắng hết việc nọ đến việc kia. Con thấy sao mà khó sống đến vậy. Chắc tại con chưa quen phải không mẹ?

Mẹ gọi điện từ quê ra cứ hỏi có cần mẹ ra ở cùng không? Con không dám nói là ở một mình buồn lắm. Sợ mẹ lo. Nằm nghĩ vẩn vơ, con chợt nhớ là mẹ cũng từng ở một mình khi bố đi công tác 3 năm ở chiến trường Campuchia. Lúc đó mẹ phải lo nhà cửa,  con cái và phải đi làm nữa. 

Sinh con, mẹ không được kiêng như các bà đẻ khác vì không có người làm giúp. Trời lạnh căm căm mà mẹ vẫn phải múc nước giếng lạnh buốt lên giặt. Mẹ bảo có lẽ vì thế mà giờ mẹ cứ ăn cơm nguội là bị nghẹn, rồi cứ trở trời là tay mẹ đau đớn.  

Mẹ còn ngồi thắt nón miệt mài đến đến tận khuya mới đi ngủ. Con bị đặt nằm nhiều bẹt cả đầu. Vì vậy mà mẹ vẫn thương con nhất vì mẹ mải làm con không được vỗ về ấp ủ. Tay mẹ giờ chai sạn vì những ngày khâu nón đến rớm máu. 

Các bác, các dì cứ kể về hình ảnh của mẹ gầy gầy cầm gậy đuổi 4 con lợn to vào chuồng mỗi tối mà con lại thấy thương mẹ. Lúc đó mẹ có 39 kg, cảm giác như gió thổi được mẹ bay đi mất. 

Việc nhà nhiều thế nhưng mẹ vẫn chu toàn. Công việc ở cơ quan mẹ còn đảm đương tốt đến mức, mẹ dành dụm được đủ tiền để mua một mảnh đất. Căn nhà 2 vợ chồng con đang ở bây giờ chính là từ tiền mẹ bán mảnh đất ngày ấy. 

Tự dưng con thấy xấu hổ, vì sự hèn kém của mình. Trong khi chồng đi công tác, mẹ một mình làm được bao nhiêu là việc, còn con thì chỉ ngồi suy nghĩ vẩn vơ. Con tự thấy rằng mình cần phải mạnh mẽ hơn nữa. Vì sắp tới, con sẽ còn phải chăm sóc tổ ấm nhỏ của mình, nơi đó con là một bà mẹ trẻ.

Nguyệt Ánh

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng