Mẹ ở nơi đâu

0

Sau khi tôi chào đời, bố mẹ tôi ly hôn. Mẹ tôi bỏ đi không nói một lời, chẳng ai hay biết. Mẹ ra đi, bỏ lại tất cả, bỏ luôn con trai của mẹ đang lúc cần sự chăm sóc, yêu thương… Kể từ ngày đó, mẹ tôi không trở về nữa. 

 

Lúc bấy giờ, kinh tế khó khăn bố tôi đi làm ngày đêm nên không thể nuôi tôi và gửi trả tôi về gia đình ông bà ngoại. Thời gian sau đó, bố lấy vợ khác, ông cắt đứt mọi liên lạc với bên nhà ngoại, coi như tôi chưa bao giờ tồn tại và đùn đẩy mọi trách nhiệm nuôi tôi cho ông bà chăm lo… Với sự chăm sóc của bà, tình yêu thương của ông. Tôi lớn nhanh mà không hề quan tâm và hay biết đến bố mẹ mình là ai, chỉ biết rằng ông bà ngoại là người thân nhất. 

Năm tôi lên 5, bố tôi lần đầu tiên trở về và đòi quyền dành nuôi tôi. Lý do là bà vợ mới của bố không thể nào có con được. Sau chuỗi ngày nói chuyện, bố tôi hứa sẽ chăm lo cuộc sống của tôi đầy đủ và cho tôi ăn học đàng hoàng. Ông bà đã đồng ý để bố nuôi tôi. Đêm hôm ấy, tôi không thể nào ngủ được, ngày mai tôi phải xa ông bà mất rồi. Tôi buồn lắm, ngồi trong lòng bà tôi cứ khóc mãi, mong sao rồi một ngày nào đó tôi sẽ được về thăm. 

Tôi chuyển đến chung sống cùng gia đình người bố ruột của mình. Cảm giác thích thú đan xen với lạ lẫm. Giờ đây tôi đã có gia đình, một tổ ấm thật sự, có bố, có mẹ, tôi nghĩ mình sẽ vui sướng và hạnh phúc. Nhưng tất cả những mong ước đó chỉ là một giấc mơ đẹp đẽ. 

Người mẹ kế ghét tôi, có lẽ tôi không phải là con đẻ của bà. Ít khi thấy bà ta nhẹ nhàng, tôi có lỡ làm gì không phải, bà ta chửi mắng và quát tháo nhặng loạn. Với tôi, bà mẹ ấy cứ chanh chua và giả tạo. Khác hẳn khi ở bên bố tôi, bà ta lại nhẹ nhàng, nịnh nọt. Bố tôi không để ý chuyện đang xảy ra giữa tôi và mẹ kế, tôi ra sao mặc kệ, không nói chuyện hay hỏi han…

***

Thỉnh thoảng bố đưa tôi về thăm bà ngoại, bà lại kể chuyện mẹ cho tôi nghe. Trước kia mẹ tôi đẹp lắm, tính nết hiền lành, ngoan ngoãn, lại sống tình cảm nên được nhiều người yêu quý. Còn bố tôi nổi tiếng ga lăng, điển trai và có tài ăn nói. Khi hai người gặp nhau, tiếng sét ái tình đã đến, kết quả là một cuộc hôn nhân nhanh chóng sau đó. 

Ngày hạnh phúc, êm ấm không được bao lâu, trong thời gian mẹ mang thai tôi, bố đã có người tình. Hai người thường xuyên tranh cãi, cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Bố tôi công khai tình nhân và tuyên bố bỏ mẹ tôi. Vì quá đau khổ, mẹ tôi sinh ra trầm cảm, nhiều lần tự tử nhưng may mắn mọi người trong nhà biết được và cứu sống. Qua nhiều lần động viên, mẹ tôi nén lại nỗi đau, cố gắng đến khi tôi chào đời. 

Ngày đó đã đến, tôi được sinh ra, mọi chuyện tưởng chừng như sẽ tốt đẹp hơn. Có con rồi, bố sẽ nghĩ lại, tôi sẽ là sợi dây vô hình kéo lại cuộc hôn nhân sắp tan vỡ. Nhưng cuối cùng, bố vẫn quyết ly hôn, mẹ tôi tuyệt vọng và đau khổ. Để rồi gia đình nhỏ bé của tôi tan nát… 

Tôi thương mẹ lắm, ở hoàn cảnh ấy chắc mẹ buồn quá mà nghĩ quẩn, mẹ bỏ đi biệt tăm… Không biết mẹ giờ này ra sao. Lòng tôi trào dâng muốn được bên mẹ, thương mẹ, muốn gặp mẹ vô cùng. Năm tôi 18 tuổi, sau khi tốt nghệp phổ thông. Tôi thật sự chán ghét và bất mãn với cuộc sống hiện tại với mẹ kế và người bố vô tâm. Tôi đã chọn cách ra đi, tự học và đã tìm được công việc phù hợp cho riêng mình. Cuộc sống cứ thế trôi, tôi đã trưởng thành và trở thành một chàng trai khỏe mạnh. Giờ đây, tôi đã 25 tuổi, nỗi nhớ mẹ, khao khát được yêu thương cứ theo tôi từng năm tháng, tôi quyết tâm tìm lại người mẹ ruột đã bỏ đi của mình…

***

Mục đích duy nhất của tôi hiện tại là tìm lại được người mẹ. Tôi tìm theo những manh mối, những dấu vết bà để lại. Nghe tin bà ở đâu tôi lại tìm đến, nhưng kết quả đều là con số không, tôi cảm thấy vô vọng. Ông trời thật bất công… Tôi chỉ muốn biết mẹ mình là ai? Giờ này sống ra sao? Mẹ có sống tốt không, có sống vui vẻ và hạnh phúc không? Sao mẹ bỏ rơi tôi?… Nỗi niềm đó đè nặng lên suy nghĩ của tôi không nào được giải tỏa…

 Giữa một buổi trưa hè, tôi đang nghỉ ngơi sau giờ làm việc. Điện thoại của tôi reo lên, đó là bà ngoại: – Alo, bà ạ. – “Con về đây, mẹ con trở về rồi” – đầu dây bên kia nói. 

Không tin nổi điều mình vừa nghe được. Tôi gắng hỏi lại: – “Thật không bà, điều cháu nghe là thật chứ”… 

Tôi tắt máy và nhanh chóng bắt xe trở về, vừa mừng rỡ, vừa hồi hộp. Bước đến cửa nhà, nhìn vào căn phòng thân quen, ông bà ngoại của tôi đang ngồi đó cùng một người phụ nữ nữa. 

“Đó là mẹ tôi sao?” – Tôi lặng người, suy nghĩ trong giây lát. 

Bước vào trong, người tôi như chết lặng, tim đập nhanh, đôi chân rắn chắc của tôi bỗng run lên bần bật. 

“Con chào ông bà” – Tôi nói. 

Người xa lạ với đôi mắt đã quâng thầm u sầu, nhìn tôi… 

“Quân đấy phải không con” – Người xa lạ cất tiếng. Tôi không thể kìm nén cảm xúc mình, tôi chạy đến ôm chầm lấy người xa lạ ấy, nước mắt tôi trào dâng, như trút hết bao muộn phiền, nhung nhớ và tôi biết đó chính là mẹ mình. 

Mẹ ôm tôi và xiết chặt nữa, cảm giác bồi hồi, sung sướng – “Mẹ ơi, mẹ đã về…”

***

Bữa tối, mẹ đơm cho tôi bát cơm, cầm trên tay bát cơm nóng hổi, cảm xúc nghẹn ngào. Mẹ tôi, người mà tôi tìm kiếm bao lâu giờ đang ngồi trước mắt đối diện và trò chuyện cùng tôi. Mâm cơm mẹ nấu sao mà đẹp, thơm ngon, làm tôi thích thú đến thế.

Tôi vui vẻ và dùng bữa cùng mẹ. Quên hết những năm tháng khổ đau, mẹ nhìn tôi hỏi han tôi mọi chuyện. Lòng tôi xúc động lắm. Tôi sẽ không hỏi chuyện sao mẹ bỏ đi, bởi vì sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi không còn quan tâm đến chuyện đó nữa. Điều quan trọng giờ đây là mẹ tôi đã trở về.

Tôi nhìn kỹ mẹ, hình ảnh mẹ trong tâm trí tôi qua lời bà kể đã khác. Mẹ không còn trẻ, không còn đẹp, làn da đã sạm màu sương nắng. Nhưng sự dịu dàng, tình cảm vẫn còn đó, thân thương mà gần gũi.

– “Mẹ ở đây luôn chứ” – Tôi hỏi.

– “Ừ… Mẹ về rồi, mẹ sẽ ở đây cùng con, chăm sóc ông bà con à – Mẹ đáp.

Thật tuyệt vời làm sao, vậy là niềm mong mỏi của tôi lâu nay đã trở thành sự thật, mẹ tôi đã trở về bên tôi. Tôi sẽ chăm lo cho mẹ và cả ông bà tôi, những người tôi hết lòng yêu quý.

– “Mẹ hứa nhé, mẹ đừng đi nữa, con cần mẹ lắm” – Tôi tiếp lời. Mẹ đưa mắt nhìn tôi, ánh mắt tội lỗi và đang mong muốn sự vị tha: “Mẹ có lỗi với con, với ông bà, mẹ xin lỗi”…

Tôi cười thật lớn xóa đi những khúc mắc bấy lâu và ăn hết cả tất cả những món trên mâm cơm mẹ nấu, sao mà ngon mà cảm thấy ấm lòng đến vậy.

Sau đó, tôi chuyển chỗ làm về gần mẹ và sống chung cùng ở nhà ông bà ngoại. Tôi và mẹ trò chuyện rất nhiều. Tôi kể cho mẹ nghe cả chuyện của bố và mẹ kế. Mẹ chỉ cười trong lòng thanh thản, gần như mẹ đã xóa hết ký ức, không quan tâm nhắc tới chuyện đó nữa. Tôi mừng lắm, như vậy sẽ tốt cho mẹ tôi hơn.

***

Nửa năm sau, cuộc sống êm đềm hạnh phúc, tôi không thể tưởng tượng mẹ tôi lại tuyệt vời đến thế. Mẹ luôn quan tâm đến cuộc sống gia đình, mẹ làm mọi việc từ cơm nước, quét dọn, ngay cả giặt rũ cho ông bà mẹ tranh làm hết. Mẹ bảo, con phải đi làm, ông bà đã già yếu để mẹ lo được rồi. Tôi vui biết bao nhiêu, quãng thời gian thơ ấu buồn đau trong tôi tan biến. Tôi cảm thấy mình phải có trách nhiệm chăm lo cho mẹ. Tôi sẽ tìm cho mẹ một nàng dâu, sinh cho bà đứa cháu cho vui cửa, vui nhà…

Đến một hôm, tôi vẫn dậy sớm đi làm và như mọi khi mẹ tôi sẽ dậy chuẩn bị bữa sáng. Nhưng hôm nay không thấy mẹ, mẹ vẫn đang ngủ. Tôi im lặng vào phòng mẹ, nghĩ bụng mẹ mệt nên không dậy được. – “Mẹ ơi con đi làm” – Tôi chào như những buổi sáng, mẹ không trả lời. Tôi chào to thêm lần nữa – “Mẹ ơi, con đi làm đây ạ”… – Vẫn lặng im, mẹ không đáp lại như mọi lần. Trong lòng tôi bỗng nhiên bất an, tôi tiến tới gần mẹ. Sờ tay lên chán, cơ thể mẹ tôi đã lạnh toát… – Mẹ ơi, mẹ ơi…! – Tôi hét hết, bối dối, nước mắt tôi tuôn trào. Và thế là mẹ tôi đã ra đi mãi mãi…

***

Sau hôm sau đó, bà mới nói cho tôi nghe mẹ bị bệnh ung thư máu, bệnh đã vào đoạn cuối không thể chữa khỏi. Gần bên tôi, bà nhẹ nhàng đặt vào tay bức thư, tôi liền mở ra lòng bồi hồi, xúc động: – “Con trai của mẹ! Mẹ xin lỗi, mẹ không thể ở bên con được nữa, mẹ phải đi rồi. Con hãy chăm sóc ông bà và bản thân mình thật tốt con nhé. Hãy tha thứ cho mẹ! Mẹ yêu con…”. Tôi không thể kìm lòng, cứ thế nước hai hàng mi tôi đẫm lệ…

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng