Người mẹ của tôi

0

Ôi người mẹ của tôi

Những đêm mẹ thức chăm con

Mệt mỏi mong con được giấc lành

Quạnh hiu mái nhà tranh xơ xác

Chiều chiều gió thổi lá bay ngơ ngác

Chỉ có mình mẹ ngồi quạnh hiu

Việc nhà, việc khác luôn vào tay mẹ

Mệt mỏi bao năm giấc chẳng lành

Vì chăm con ốm bỏ việc làm

Mãi vẫn bên con, cho con từng lời ru, câu hát

                           `       

Trong đêm lạnh giá gió mù sương

Chỉ nghe tiếng mẹ chăm con ngủ

Bên mẹ thì thầm tôi hỏi nhỏ:

Mẹ ơi sao mẹ vì con nhiều như thế?

Bên con mẹ mất nhiều điều

Tại sao mẹ vẫn bên con hả mẹ?

Chỉ có những lời vu vơ trở lại:

Con ơi sao con nghĩ như thế?

Người mẹ chịu khổ sinh con ra

Sao con lại nỡ lòng nói thế?

Khi con ốm thì lòng mẹ đau xót biết bao

Đôi mắt rơi từng giọt lệ

Đêm đêm, chỉ mong con khỏi bệnh

Chợt nghĩ những chuyện đâu đâu

Lại nghĩ về người mẹ yêu dấu

Giờ đã ra đi không trở lại

Bao nhiêu điều còn chưa nói

Giờ chỉ vẻn vẹn một câu nói:

Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm.

 

 

 

Nguyễn quốc khánh

 

 

Người mẹ của tôi
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng