Niềm hạnh phúc của mẹ

0

Ngày mùng 8-3 lại đến gần khiến tôi thấy nhớ mẹ hơn! Những kỷ niệm về mẹ lại ùa về trong tôi nhưng nhớ nhất vẫn là kỷ niệm khi tôi vào học lớp 10.

Ngày ấy do nhà xa đi học chính buổi sáng, buổi chiều học thêm. Vào một hôm về buổi sáng tan học quá muộn mà không kịp về. Tôi mua cái bánh mỳ ăn tạm cho đỡ đói. Chiều học năm tiết về tới nhà cũng đã 7h30 rồi. 

Mẹ hỏi sao về muộn vậy con? Dạ, con học 5 tiết nên về muộn mẹ à. Rồi mẹ dọn cơm cho ba anh em chúng tôi ăn. Bữa ăn thật đạm bạc, cá diếc kho và đĩa rau luộc. Như thế cũng là quý lắm rồi. Gia đình đang lúc khó khăn bữa ăn làm sao sung túc được. Khi ấy tôi ngồi vào ăn một cách ngon lành vì trưa nay đói mà. Tôi vùi đầu vào mâm cơm mà không hay Mẹ tôi đãđứng lên tự lúc nào, rồi lại mang lên một đĩa trứng chiên.

– Mẹ ăn thêm cơm đi ạ. Tôi nói.

– Mẹ bảo chiều mẹ ăn khoai luộc bên nhà cô Minh hàng xóm đang còn no, con ăn đi.

Tôi nhìn kỹ Mẹ, những nếp nhăn lại hằng sâu hơn và tóc Mẹ cũng bạc nhiều hơn. Mẹ ngồi nhìn ba anh em tôi ăn, đôi mắt người ánh lên niềm sung sướng.

Thì ra một hạnh phúc của mẹ là được nhìn thấy những đứa con ăn uống ngon miệng. Hạnh phúc của người mẹ chỉ đơn giản và nhỏ bé vậy thôi.

Cơm nước xong tôi dạo bước ra ngoài xóm thì gặp thằng bạn nó hỏi:

– Về lúc nào đó?

– Mới về

– Có ca nhạc ở nhà văn hoá. Đi xem với mình nhé!

Tôi vào nhà thay quần áo rồi xuống bếp xin Mẹ đi xem ca nhạc.

Tôi sững sốt khi nhìn thấy Mẹ đang ăn ít cơm cháy thừa còn lại hồi nãy cùng với một chút rau. Tôi đứng như trời trồng, cổ họng nghẹn lại không nói nên lời…!

Vậy đấy, mẹ của tôi đơn giản và bình dị vậy đấy. Con nhớ mẹ! Mẹ hãy mạnh khỏe và bình yên bên con mẹ nhé! Con yêu mẹ rất nhiều!

 Xuân Hòa

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng