Đôi tay mẹ tôi

0

Mẹ đối với mỗi chúng ta đều rất gần gũi và quen thuộc nhưng có mấy ai không làm mẹ buồn và chúng ta đã có mấy ai nói được lời xin lỗi với mẹ khi mắc lỗi. Và sau đây là một câu chuyện như thế.

 Hai năm trước tôi vừa tốt nghiệp loại giỏi của một trường đại học danh tiếng ở thủ đô. Với tấm bằng cùng thành tích học tập xuyên suốt học bạ của mình tôi tự tin rằng mình xẽ xin được một công việc tốt.Và tôi đã nộp đơn xin vào vị trí phó phòng của một công ty lớn. Qua vòng phỏng vấn đầu tiên vị giám đốc tỏ ý muốn gặp tôi để quyết định xem có nhận tôi hay không?

Và ông thấy qua học bạ của tôi tất cả đều tốt từ thời trung học phổ thông cho tới đại học và cả những nghiên cứu sau đại học tôi đều đạt thành tích xuất sắc, con hoàn thành vượt mục tiêu nữa là khác.

Xem xong ông giám đốc hỏi:

Anh đã được học bổng của trường nào?

Tôi đáp : không, thưa ông.

Ông ấy lại hỏi thế cha anh trả học phí cho anh à?

Tôi đáp: không thưa ông, cha tôi đã mất khi tôi mới vào lớp 2, mẹ là người trả học phí cho tôi.

Ông ấy lại hỏi mẹ anh làm gì? Ở đâu?

Tôi đáp: mẹ tôi làm nông nghiệp ở quê, mỗi năm với 3 sào ruộng thưa ông.

Ông ấy lại bảo: cậu đưa bàn tay của cậu cho tôi xem, xem xong ông ấy bảo “ trước tới giờ cậu có bao giờ gúp mẹ cậu không?

Tôi liền đáp: không thưa ông, mẹ luôn bảo tôi lo học và đọc thêm nhiều sách, hơn nữa việc đồng ruộng mẹ tôi làm nhanh và quen hơn tôi.

Nghe xong ông ấy bảo: “ Tôi yêu cầu cậu làm cho tôi một việc ! Bây giờ cậu hãy về quê và giúp mẹ lau đôi bàn tay của mẹ rồi lên gặp tôi.

Lúc ấy tôi cảm tưởng là công việc tốt này đang sẵn sàng là của mình. Về đến nhà, tôi sung sướng khoe với mẹ, và chỉ xin được cầm lấy đôi bàn tay của bà.

Mẹ tôi cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Với một cảm giác vừa vui mà cũng vừa buồn, bà đưa đôi bàn tay cho tôi xem. Tôi từ từ lau sạch đôi bàn tay của mẹ. Vừa lau, nước mắt tôi rưng rưng. Ðây là lần đầu tiên tôi mới có dịp khám phá đôi tay mẹ mình: đôi bàn tay nhăn nheo và đầy những vết bầm đen.

Những vết bầm làm đau nhức đến nỗi mẹ tôi đã rùng mình khi được lau bằng nước. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu rằng, chính từđôi bàn tay cày bừa, cấy hái mỗi ngày này đã giúp trả học phí cho tôi bao nhiêu lâu nay.

Những vết bầm trong đôi tay của mẹ là giá mẹ tôi phải trả dài đăng đẳng cho đến ngày tôi tốt nghiệp, cho những xuất sắc trong học vấn và cho tương lai sẽ tới của chàng.

Sau khi lau sạch đôi tay của mẹ, xong tôi cùng mẹ ra đồng cuốc đất.

Tối đó, hai mẹ con tâm sự với nhau thật là lâu.

Chiều hôm sau, tôi tới trụ sở công ty. Ông giám đốc còn thấy những giọt nước mắt chưa ráo hết trong đôi mắt của tôi, ông hỏi: “Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và đã học được hôm qua ở nhà không?”

Tôi đáp: “Tôi lau sạch đôi tay của mẹ, và cũng ra dồng lầm đồng với mẹ.”

Ông giám đốc: “Cảm tưởng của anh ra sao?”

Tôi đáp: “Thứ nhất, bây giờ tôi mới thấu hiểu thế nào là ý nghĩa của lòng biết ơn: Không có mẹ, tôi không thể thành tựu được như hôm nay. Thứ hai, qua việc hợp tác với nhau, và qua việc giúp mẹ làm đồng, giờ tôi mới ý thức được rằng thật khó khăn và gian khổđể hoàn tất công việc. Thứ ba, tôi hiểu sâu xa được tầm mức quan trọng và giá trị của liên hệ gia đình.”

Ông giám đốc nói: “Ðây là những gì tôi cần tìm thấy ở nơi con người sẽ là phó phòng trong công ty chúng tôi. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn sự giúp đỡ của những người khác, một người cảm thông sự chịu đựng của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc là mục đích duy nhất của cuộc đời. Em được nhận.

Vậy đấy dù bạn là ai, dù bạn có giàu sang, quyền quý như thế nào thì để có được điều đó luôn có bóng hình người mẹ bên mỗi chúng ta.

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng