Hai Cuộn Phim Ghép Lại

0

“May mắn thay được làm người ở trên đời”…Ai còn mẹ, xin đừng làm mẹ khóc!

Nói thật với các bạn: Tôi không biết bao nhiêu lần làm mẹ tôi phải khóc: Khóc vì thương và khóc vì tức! 

  

Quê tôi nghèo, trẻ con quê tôi vì thế mà cũng vất vả từ bé. Buổi đi học buổi đi làm. Vào vụ gặt phải rũ rơm,cào thóc tới tối mịt; hôm nào suốt lúa, bóc lạc, bẩy ngô, nạo sắn thì phải làm đến tận đêm … Tất nhiên lao động chính là bố mẹ, còn tụi tôi chỉ là phụ, nhưng là phụ chính.Cũng chẳng hiểu do lười làm hay do vất vả mà từ nhỏ đến cấp 3 tôi hay chống đối với mẹ tôi. Tôi luôn có cảm giác muốn bỏ đi thật xa, và nghĩ lúc nào mẹ cũng chỉ bắt tôi làm mà thôi. 

Nói ra có thể tôi sẽ bị cười chê, nhưng hồi học sinh tôi ăn đòn như cơm bữa, đặc biệt từ mẹ tôi. Mỗi ngày tôi xúc miệng 1 đến 2 trận đòn là chuyện rất đỗi bình thường. Khi tôi nhắc lại những chuyện này không phải tôi trách mẹ , hay tự trách tôi mà tôi coi đó là những kỷ niệm: Ngọt ngào và cũng dữ dội không kém… 

Hồi học cấp 1, tôi và anh trai tôi ngoan lắm! Buổi sáng bố mẹ tội dậy thật sớm đi buôn gừng, buôn ngô. Có những hôm 3, 4 h sáng là cả nhà tôi phải dậy rồi. 2 anh em tôi dắt tay nhau sang nhà bà ngoại chơi để bố mẹ đi chợ. 2 anh em có ý thức từ bé, tự chơi một mình rất ngoan. Tôi còn đòi mẹ mỗi hôm phải đong cho tôi 1 bơ gạo gói vào chiếc khăn bóng bay màu đỏ của tôi, để tôi mang sang cho bà nấu, tôi mới chịu đi. Vì nhà bà ngoại tôi cũng rất nghèo.Tôi thương bà tôi lắm!

 Từ lúc biết nhận thức, tôi đã biết bố mẹ và những người xung quanh tôi rất vất vả…Nhưng càng lớn dần tôi càng ngày càng bưởng bỉnh khó bảo hơn…

Có lần tức quá không chịu được, mẹ tôi hét lớn :“ Tao đẻ ra toàn quỷ…”. Tôi lẩm bẩm “ Chỉ có ma mới đẻ ra quỷ…” .Tôi và mẹ tôi dần như 2 chiến tuyến…! 

Hồi học cấp 2, hôm đó mẹ tôi gieo mạ lúa. Tôi dắt bò đi dọc bờ ruộng cho nó ăn cỏ. Mẹ tôi đã nhắc nhở phải cẩn thận không bò nhảy vào ruộng mạ. Tôi vốn tính chủ quan, lầm bầm biết rồi và thư thả dắt tiếp. Mẹ tôi đã bực rồi…Ai ngờ con bò không chịu nghe lời, nó nhảy luôn vào chỗ mẹ tôi vừa mới gieo xong. Tôi vội vàng lôi con bò lên nhưng không kịp. Mẹ tôi cầm trên tay chiếc que bằng tre, nó nhỏ thôi, nhỏ nhưng mà chất, quất liên tiếp vào người tôi mấy cái.Theo quán tính tôi cũng lăn lộn ở ruộng lạc như đúng rồi. ( Nói thật lăn lộn hay kêu gào thật to khi bị đánh giúp chúng ta bớt cảm giác đau hơn đó)…^_^…Nếu là đứa trẻ khác chắc vẫn có khả năng chịu đòn, năn nỉ xin lỗi rồi mẹ tha cho. Nhưng tôi vốn nhát đòn, không chịu được đau nên tôi chạy thật nhanh, 3 chân 4 cẳng chạy không biết trời đất, chỉ nghe phía sau mẹ tôi nói lớn với anh trai tôi:“ Thằng Tuấn chạy theo lôi cổ nó về đây cho tao…”.Anh trai tôi chạy cũng nhanh, nhưng lúc đó tôi dùng hết sức nên chạy nhanh hơn nhiều. Vèo cái đã lên tới trường cấp 1, cách nhà 3km. Tôi náu trong NVS trường học 1 lúc lâu, ngó ra không thấy bóng dáng anh trai tôi đâu, tôi mới chịu ra ngoài.Hôm đó là cuối tuần trường vắng vẻ không một bóng người, tôi leo lên tầng 2 của trường cấp 1, nhìn sang trường cấp 2 bên cạnh nơi bố tôi dạy học chờ bố tôi về để bênh tôi. Mệt quá tôi ngủ quên lúc nào không biết cho đến khi tỉnh dậy đã nhá nhem tối. Tôi hoảng hốt chạy về. Đi dọc đường gặp ai quen mọi người cũng bảo “ cháu về nhanh lên bố mẹ đi tìm từ chiều đến giờ”.Bước chân tôi vì lo sợ mà càng nhanh hơn nữa. Về đến nhà tôi đã thấy bà ngoại, và bá gái là chị của bố tôi ( 2 người thương tôi lắm) ở nhà tôi. Mọi người sốt sắng hỏi han rồi khuyên tôi lần sau không được bỏ đi như thế. Tôi khóc gật đầu, rồi lăn vào giường ngủ cho đến sáng… Hôm sau ra bờ ao rửa rau lợn, anh trai tôi cười đắc thắng :“ Có kẻ ra đi tìm đường cứu nước…”…OMG…Tôi nhìn anh trai tôi hằn học mà bất lực không làm được gì, Tiếng hét…Aaaaaaaaa!…động đậy trong cuống họng…^_^ 

Một kỷ niệm ngày tôi học cấp 3 cũng thú vị không kém.Có lần tôi và mẹ đi tát nước ruộng. So với các bạn cùng trang lứa khác tôi có tính không chịu được đau và mệt lâu. Tát 1 lúc tay tôi bị phồng rộp: Uể oải, tôi bảo mẹ nghỉ. Nhưng vừa làm vừa nghỉ thì không biết bao giờ mới xong, mẹ tôi không cho nghỉ. Tôi bực bội mẹ tôi lắm. Vừa tát vừa lầm bầm.Mẹ tôi đang kể chuyện với người làm ruộng bên, toàn chuyện trên trời dưới biển. Các bạn biết đấy các bà các mẹ mà đi làm đồng rồi nói chuyện thì nó rôm rả đến mức nào. Tôi hậm hực nói chen vào “ Chẳng phải thế đâu”, (ý nói rằng mẹ tôi nói hơi quá so với thực tế). Tôi vừa dứt lời cũng là lúc mẹ tôi dừng tát nước, từ từ tiến về phía tôi.Đôi giày da mẹ tôi đi của bố tôi cho ấm nhằm thẳng ngực tôi với tốc độ nhanh nhất: “ Bụp…” rồi rơi xuống đất…

Tôi chỉ chảy nước mắt với nước mũi, thút thít mà không dám khóc to, vì lúc đó tôi học cấp 3 rồi, Xấu hổ vô cùng tệ…Mẹ tôi đi 1 vòng quanh ruộng xem xét nước đã đến đâu, rồi quay về xỏ giày, rồi 2 mẹ con lại tát nước tiếp…. 

Còn nhiều kỷ niệm ngọt ngào và dữ dội khác nữa mà mỗi lần nhớ lại như 1 cuộn phim. Vừa muốn khóc vừa buồn cười. Thương bố mẹ rồi lại thương chính bản thân mình hơn là giận. 

Nhưng có 1 kỷ niệm mà mỗi lần nhắc lại tôi luôn cảm thấy ngẹn ngào, thương bố mẹ tôi vô cùng. Tôi không bao giờ nhắc lại nó trước mặt bố mẹ tôi nữa, vì tôi sẽ nhìn thấy bố mẹ tôi lại khóc vì thương tôi: 

“Hè năm tôi học lớp 10. Anh trai tôi đã vào Đại học.Trường bố tôi tổ chức đi du lịch.1 mình bố tôi đi cũng đã tốn kém rồi. Bố bàn với mẹ hay là cho tôi đi cùng nữa. Nhưng lúc đó đang là vụ cấy. Một mình mẹ tôi làm thì không biết bao giờ mới xong, gần 1 mẫu ruộng. Nếu tôi đi cùng bố sẽ tăng chi phí lên gấp 2, mà không có người ở nhà phụ mẹ. Tôi cũng biết điều đó, nên cũng không đòi hỏi gì. 2h sáng bố mẹ tôi lục đục dậy sớm chuẩn bị quần áo cho bố đi. Khi lên đến trường, thấy mọi người cho con đi cũng nhiều. Bố thương tôi quá, liền quay về đón tôi. Tôi còn đang ngái ngủ. Hồi đó tôi lôi thôi lắm, như thằng con trai chẳng để ý quần áo giày dép, còn ở bẩn nữa. Đi học hoặc đi làm về, tắm xong, tôi gom quần áo vắt trên tường nhà tắm, mấy hôm mới giặt. Thấy bố về 2 mẹ con dậy gom vội quần áo cho tôi. Đúng là nước đến chân mới nhảy: Không có quần áo mới, chỉ có 2 chiếc quần ngố mẹ mới mua cho tôi để mặc đi cấy, 1 chiếc quần tìm vội cũng mới thì nó bị bật cúc từ lúc nào tôi không để ý, 1 chiếc áo đồng phục cấp 2, 1 chiếc áo đồng phục cấp 3, và mấy cái áo cộc cũng mới nhưng cái bị rách ống tay, cái bị rách lưng từ lúc nào rồi không hay. Đôi dép của tôi đi đá cầu bị quên ở trường, tôi lấy luôn đôi dép của mẹ tôi đi vội… Vậy là lần đầu tiên tôi được đi du lịch ….Cũng nghĩa là 5 ngày mẹ tôi cấy 1 mình…” 

Lúc đó bố tôi nóng tính lắm, tôi mà chậm chễ là bị mắng ngay…Tôi hay đi cùng tốp các bác lớn tuổi, mấy đứa con đồng nghiệp bố tôi nhàng nhàng như tôi chúng nó hay đi cùng nhau, có đứa học cùng tôi, mà bố nó với bố tôi bảo chúng tôi chụp hình cùng, nó cũng không muốn….Tôi không hiểu nó nghĩ gì nhưng đến bây giờ tôi vẫn không thích nó khi nhắc lại chuyện này…1 chuyến du lịch không như ý muốn, tôi thậm chí đi về còn nghĩ trong đầu sẽ chẳng bao giờ đi cùng đoàn bố tôi nữa… 

Năm thứ nhất, thứ 2 đại học tôi không thích về nhà, mùng 2.9 hay 30-4 tôi đều ở lại trường…

Nhưng càng xa nhà tôi càng thấm được nỗi vất vả của bố mẹ tôi như thế nào, và bố mẹ thương 2 anh em chúng tôi ra sao. Hằng đêm tôi hay khóc khi nghĩ đến ở nhà bố mẹ đang rất cực nhọc…Càng nghĩ tôi cũng chỉ biết khóc thầm lặng thôi vì tôi không làm được gì cả. 

Mấy năm dh nhà tôi vẫn rất nghèo.Có lần các bạn lớp tôi về nhà chơi, 14 bạn…Nhà tôi 3 gian rất nhỏ, buổi tối bố mẹ tôi xuống bếp ngủ, để chúng tôi ngủ trên nhà. Hôm sau trước khi đi tôi biết các bạn vì đi viếng mẹ 1 bạn ở lớp nên bị hết tiền, tôi đã nói với bố mẹ tôi. Bố và mẹ sang nhà hàng xóm vay được 400k đưa cho bạn lớp trưởng lớp tôi…Tôi nghẹn đắng cổ họng…Bước chân lên xe ô tô về trường, ngồi phía sau , nước mắt tôi dòng dã…Và lúc đó tôi biết bố mẹ thương tôi đến nhường nào… 

Khi tôi ra trường, gia đình tôi cũng khá giả hơn. Mọi người tình cảm ra mặt chứ không giấu trong lòng như trước đây. Anh trai tôi học giỏi và cũng kiếm được khoản tiền lo cho gia đình, bố tôi cũng nghiên cứu sách vở đi gia sư và dạy thêm cả cấp 3 nữa…Mẹ tôi đỡ vất vả, nhưng càng ngày mẹ càng yếu đi, hay ốm đau bệnh tật, trái gió trở trời mẹ tôi hay bị choáng bất thường…Nhiều lúc tôi nghĩ có thể trước đây do tôi bướng bỉnh không nghe lời, lười nhác để mẹ tôi phải hao tổn sức lực hay không…Tôi thương mẹ tôi lắm!

 Trong đầu tôi luôn tự nhủ: Tôi không được phép cáu với mẹ tôi, dù có chuyện gì…Tôi sẽ không làm mẹ tôi khóc nữa…Dù có vất vả khổ cực đến đâu tôi sẽ không oán than, tôi sẽ chống chọi hết,chỉ cần bố mẹ tôi được khoẻ mạnh, sung sướng… 

Gia đình tôi đang dần hạnh phúc!… 

Mẹ tôi hay nói với tôi “ Giờ chỉ cần con lấy chồng, yên bề gia thất, công ăn việc làm ổn định, thế là bố mẹ yên lòng”…Và đó là điều mà tôi đang trăn trở… 

8-3 sắp tới. Sâu thẳm trong thâm tâm tôi muốn nói với mẹ tôi rằng: “ Mẹ yên tâm, 16 tuổi mẹ lấy được bố – Người đàn ông tốt, và 9 đám dòm ngó mẹ…Con năm nay 28 tuổi âm, ah không là 27 tuổi dương, chưa dẫn riêng một người đàn ông nào về ra mắt bố mẹ, nhưng kiểu gì ngót nghét 30 tuổi con cũng lấy được chồng và sẽ là 1 chàng rể tốt…Con sẽ cố gắng!…”

…^_^…!

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng