Cô Nương của Mẹ!

0

Một đứa trẻ sinh ra trong gia đình trung lưu, con đã có nhiều hơn những gì người khác có!  

Mẹ, vẫn thường gọi con là Cô Nương! Dù cho con giống Bố! Thấy Bà ngoại nói khi Mẹ sinh con, Bố không ở nhà vì đi làm xa. Mẹ mong con giống mẹ, vì con đã có anh trai. Mẹ cũng muốn có người mang thân phận nữ yếu đào tơ, để cùng sẻ chia.

 

Mẹ mang con trong bụng, mà ai cũng nói mẹ sinh đôi. Vì con lớn quá, con sinh ra bụ bẫm 4,5kg không tã. Nghe nói, ở thời đó ít đứa trẻ nào sinh ra đã lớn như vậy! Vì thời đó, kinh tế khó khăn chung.. Thiếu điều kiện đủ điều… 

Con lớn lên, chưa một lần bị mắng mỏ, chưa một lần bị đòn.. Mọi người vẫn gọi con là nhị Công tử.. Con nghe mà cũng thích thú, vui vui, và mặt lúc nào cũng vênh lên khi ra đường. Nhưng chỉ có mẹ, vẫn luôn gọi con là :Cô Nương! 

Con ghét mẹ, ghét mẹ suốt cả một thời mẫu giáo, cấp một, cấp hai.. Vì mẹ khiến con bị bạn bè trêu ghẹo. Con ghét mẹ vì mẹ luôn gọi con như vậy.. Vì con vốn mang thân nam tử hán đại trượng phu, đường đường là nhị Công tử của một gia đình có tiếng, của một Gia tộc lớn… Mà mẹ lại gọi con là… Cô Nương…

 Đã không biết bao nhiêu lần con đánh bạn bè, đã không biết bao nhiêu lần con kéo đàn kéo lũ đánh nhau.. Khắp làng khắp xóm.. Chẳng ai dám động đến con cả, vì con là nhị Công tử đấy! Mẹ biết không? Tại sao mẹ lại cứ gọi con như vậy? Hay vì mẹ chỉ mong con là con gái?.. 

Mẹ của con là như thế đấy. Dù con có thế nào, dù con có đánh nhau, dù con có dỗi hờn bỏ cơm chạy huỳnh huỵch lên phòng.. Mẹ vẫn chưa một lần mắng con.. Nói chi tới những trận đòn của bạn cùng lứa vẫn hay bị đòn khi hỗn hào với cha mẹ… 

Con chẳng thể nào biết được.. Chẳng thể nào biết được đằng sau những chuyện con làm, là những lần mẹ buồn, mẹ khóc.. Có phải chăng bởi vì thế mà mẹ mắc chứng đau nửa đầu.. Mỗi ngày trôi qua con luôn tự vấn mình như vậy.. Đến bây giờ con vẫn tự hỏi lòng mình như vậy… 

Thời gian dần trôi qua, con trưởng thành, con thành công. Thành công của con được xây lên bởi những nỗi buồn của Mẹ, vì mẹ vẫn luôn nâng đỡ, luôn thầm lặng phía sau con.. Thành công! Phải đổi lấy từ bao lần con vấp ngã, bao lần con muốn buông xuôi, bao lần con chán nản vung tiền vào những cuộc ăn nhậu, chơi bời… 

… Mẹ vẫn chưa một lần mắng mỏ, chưa một lần đánh đòn.. Và mẹ cũng không gọi con là Cô Nương nữa.. Đã  bẩy năm rồi.. Từ đêm con say rượu và nói mẹ đừng bao giờ gọi con là Cô Nương nữa..

..

Cô Nương của mẹ đã có gia đình, đã có những đứa cháu ngoan ngoãn biết nũng nịu với bà.. Mẹ à! Mẹ có biết tại sao con lại thành công không?.. Chỉ là một điều đơn giản, đó là con đã hiểu! Con biết mẹ yêu thương con nhiều như thế nào.. Và con biết con cần phải làm gì, để đền đáp cho sự hi sinh của mẹ dành cho con. 

Mồng 8 tháng 3, Con gửi tới mẹ sự biết ơn sâu sắc mà con chưa một lần dám nói. Chưa một lần con dám nói khi đối diện với mẹ. Bởi bức tường ngăn cách vì con là Đàn ông. Đàn ông là phải mạnh mẽ, là không được khóc, là không được phép yếu mềm… 

Con sẽ về để được sà vào lòng mẹ, như hồi con còn bé.. được bình yên trong vòng tay của mẹ.. Để được nghe mẹ nói : Cô Nương của mẹ về rồi à!.. 

Mẹ ơi! Cô Nương của mẹ về với mẹ đây!

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng