Mùa xuân của mẹ

0

Mỗi khi xuân về, Tết đến, lòng ta bỗng rạo rực, bâng khuâng. Mỗi lần đón xuân, mẹ cũng có thêm tuổi mới. Nhìn mái tóc mẹ mỗi ngày thêm bạc trắng màu nắng mưa sương gió, ta chạnh nhớ về những năm tháng đã qua. 

Ai cũng thấy xốn xang mỗi độ xuân về, nhưng với mẹ, mỗi mùa xuân đến, lòng lại bồi hồi như còn vẳng nghe đâu đây giọng nói thân thương của những đứa con yêu dấu. Mùa xuân đem đến cho mọi người những nguồn vui, nhưng với mẹ, mỗi mùa xuân đến, xuân qua, khi các con khôn lớn trưởng thành, cũng là nỗi buồn trống vắng khi các anh lần lượt lên đường cầm súng. Mỗi mùa xuân mẹ tiễn con đi, lại mong mùa xuân tới các con mẹ sẽ trở về. 

Rồi mùa xuân năm 1975, cả nước hát khúc khải hoàn khi non sông đã liền một dải, cũng chính mùa xuân năm đó, mẹ bàng hoàng nghe tin các con đã vĩnh viễn không trở về với mẹ. Các anh đã yên nghỉ đâu đó trên mảnh đất vừa xua tan bóng giặc. “…Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ, các anh không về, mình mẹ lặng im…”. Tổ Quốc không quên công lao của mẹ, đất nước và nhân dân không để mẹ đơn lẻ, quạnh hưu. Bài hát năm nào còn ngợi ca mãi mãi những người mẹ anh hùng như biểu tượng của lòng thuỷ chung, uống nước nhớ nguồn.

Gần 40 năm sau chiến tranh, đất nước đã từng ngày chuyển mình trong nhịp sống mới. Gần 40 mùa xuân đã trôi qua, sau cuộc trường chinh đầy gian lao và anh dũng để giành độc lập tự do của dân tộc, Đảng vinh quang đã vạch đường chỉ lối để toàn dân đứng lên xoá bỏ đói nghèo, lạc hậu. Mỗi vết thương trên thịt da của người chiến sỹ năm nào nay vẫn còn nguyên đó, nhưng vết tích của chiến tranh trên quê hương thì đã lùi sâu vào dĩ vãng: Ta bước sang sông trên cây cầu mới mà gợi nhớ bóng mẹ hôm nào sớm chiều mưa nắng, bước chân run rẩy trên dảnh cầu tre lắt lẻo gập ghềnh. Và những con đường mới mở thênh thang đã vươn tới những bản làng hẻo lánh xa xôi, tới những miền quê bốn mùa trái ngọt. Ta nghe rộn rã nơi nơi âm thanh của những công trình mới, để ánh điện toả sáng lung linh những ngôi nhà cao tầng trong hương sắc mùa xuân. Ta có những cánh đồng ắp vàng năm ba vụ lúa, nuôi ta lớn khôn rồi đánh giặc, dựng xây, bằng hạt gạo thấm đẫm mồ hôi của mẹ. Để đến hôm nay ta vẫn chưa thỏa mãn, đang từng mùa chuyển dịch cơ cấu cây trồng, đưa giống mới và cách làm ăn mới, từng bước thích nghi nền kinh tế thị trường. 

Ta sống trên quê hương đổi mới mà thương mẹ hôm nào bữa no, bữa đói, dành dụm, chắt chiu nuôi con ăn học nên người. Ta không phải lo hạt gạo, tấm áo lành hơn bởi cuộc sống hôm nay đã đổi khác rồi. Ta vươn lên mãi những tầm cao mới. Có mẹ ở bên, chẳng gì ngăn nổi bước chân trên đường đi tới. 

Đón xuân, ta ngắm mẹ rạng ngời trong hạnh phúc mà tưởng chừng đã quên những mất mát ngày nào mẹ dâng hiến cho non sông đất nước. Ta chợt hiểu: Bao đớn đau mẹ đã chôn sâu tận đáy lòng để hướng về phía trước. Còn biết bao đứa con vẫn đang cần mẹ chở che, dạy dỗ, thương yêu. Mẹ tự hào về các con, mẹ thấy mình phải vững vàng hơn trong cuộc sống. Để mỗi mùa xuân, các con của mẹ lại đầy ắp những nguồn vui, những ngày sum họp. 

Mùa xuân mừng tuổi mẹ, ta mong mẹ mạnh khỏe, sống lâu, để dõi trông và khích lệ ta vững bước bước trên con đường mới, cùng dựng xây đất nước, quê hương. Cho mỗi độ xuân về, ta lại hái những đoá hoa rực rỡ ngát hương ngát hương dâng tặng mẹ kính yêu. Để mỗi ngày vui hôm nay, mãi mãi sẽ là mùa xuân của mẹ!

Ngọc Quân

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng