Không thể là khiếm khuyết…

0

Ngoài trời mưa ngày càng nặng hạt , tiếng thở nặng nhọc của con, tiếng nấc trong nước mắt của con , tiếng con thầm oán trách mẹ, chắc mẹ không nghe thấy…? Hôm nay con vừa đi khám tuyến sức khỏe để thi vào trường An Ninh về, nhận kết quả ra là con thấy buồn lắm, con thiếu tận 4cm để được qua vòng khám tuyển.

Con không hiểu chuyện, về tới nhà, nhìn thấy mẹ mà con khóc nấc lên, con trách mẹ sao lại sinh ra con lùn thế, sinh ra con không cao ráo như các bạn. Thi vào trường đấy là ước mơ, là nguyện vọng lớn nhất của con. Con cứ vừa ngồi khóc, vừa kể lể, con cứ nói bạn A, bạn B thật là may mắn khi được mẹ của chúng nó sinh ra cao lớn, con trách mẹ hủy hoại ước mơ của con. Mẹ lặng im, mẹ biết con chỉ là trẻ con hờn dỗi, mẹ biết con đang rất buồn, đang mất phương hướng. 

Con là đứa con gái mạnh mẽ của mẹ, mẹ bảo con còn mạnh mẽ, gan góc hơn những đứa con trai ngoài kia. Thế mà giờ đấy, con thấy mình như lạc lõng, con thấy thiếu tự tin để bước tiếp. Như ước mơ từ nhỏ, sau này lớn lên con nhất định sẽ làm cảnh sát, để bảo vệ mẹ, để mẹ được tự hào về con.. 

Con buồn rầu trong nhiều ngày, ngày hôm nay khi đi học về, khi nhìn thấy bên đường có một người ăn xin đang lết bằng nửa thân trên, lê từng chút một trên đường. Con thấy mắt mình cay cay, con lục tìm trong cặp sách tìm tờ tiền lẻ rồi lại gần người ăn xin, con cúi xuống đặt tờ tiền vào rỏ cho người đó. Con để ý tới đôi chân bị teo lại đến quắt queo của người ăn xin, con nhìn thấy người đó thậm chí còn không thể cử động được thân dưới.. Ngưới ăn xin đó.. không biết có oán trách người đã sinh ra mình, sinh ra sự khiếm khuyết trên bản thân mình không ? Chắc chắn là không, đôi mắt ấy, con nhìn vẫn sáng ngời sự lạc quan, sự tin tưởng của sự sống mới… 

Nước mắt rơi nóng hổi trên má, con chạy thật nhanh về nhà, con muốn nói lời xin lỗi mẹ, xin lỗi cho sự ngu ngốc thiếu suy nghĩ của con.. 

con yêu mẹ nhất trên đời

Mẹ sinh ra con trên đời này, con có chân, có tay lành lặn đã là điều may mắn, là một đặc ấn đặc biệt rồi. Con đã thiếu suy nghĩ, đã không để tâm tới cảm giác của mẹ. Lời xin lỗi là không thể đủ, con nhất định phải chứng minh cho mọi người thấy đứa con gái chân ngắn của mẹ có thể làm được những gì. 

Lấy lại tự tin và ý chí, con sẽ chọn lại cho mình một ngồi trường phù hợp, con sẽ cố gắng để có thể làm cho mẹ vui, mẹ tự hào.. 

Con gái của mẹ, chân ngắn nhưng nhất định não sẽ không ngắn..

 Chỉ cần mẹ lặng im thế thôi, ở bên con, cùng con đi tiếp mỗi chặng đường… 

Yêu mẹ ..

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng