Con quên nói với Mẹ rằng: ‘Con yêu Mẹ”

0

“Trong gia đình ai là người bạn yêu quý nhất? sẽ chẳng bất ngờ đâu nếu bạn nhận được câu trả lời tôi yêu Mẹ tôi nhất.Mẹ-chỉ một tiếng duy nhất nhưng đối với tôi sao mà nó gần gũi, thân yêu và thiêng liêng đến thế.Hai mươi tu tuổi, không phải là quá nhiều nhưng tôi đã biết thoát ra cái suy nghĩ của trẻ con để biết rằng, đối với tôi Mẹ là người quan trọng như thế nào.Tôi yêu Mẹ.trước đây, bây giờ và mãi mãi.Tình yêu ấy trong tôi chẳng giữ nguyên như thế, nó sẽ nhân lên theo từng ngày tháng, chứ nói gì tới việc sẽ nhạt dần đi.

  

 

“Bên cha chia ngọt sẻ bùi

Ngọt ngào tình mẹ mía lùi bằng không?

Mười ngày chín tháng chờ mong

Bao năm ôm ấp ấm nồng yêu thương

Mái đầu mẹ đã pha sương

Đêm Đông giá lạnh con thường ngồi đây

Mắt nhoà con nhớ những ngày

Áo sờn đứt chỉ tay gầy mẹ khâu

Cả đời mẹ ước gì đâu

Mong con khôn lớn mẹ cầu thế thôi”

“Trong gia đình ai là người bạn yêu quý nhất? sẽ chẳng bất ngờ đâu nếu bạn nhận được câu trả lời tôi yêu Mẹ tôi nhất.Mẹ-chỉ một tiếng duy nhất nhưng đối với tôi sao mà nó gần gũi, thân yêu và thiêng liêng đến thế.Hai mươi tu tuổi, không phải là quá nhiều nhưng tôi đã biết thoát ra cái suy nghĩ của trẻ con để biết rằng, đối với tôi Mẹ là người quan trọng như thế nào. Tôi yêu Mẹ. Trước đây, bây giờ và mãi mãi…

Tai nạn giao thông xảy ra. Đứa bạn tôi mất Mẹ.Nó gục đầu vào vai tôi nức nở. “Tớ chẳng còn có Mẹ để mà yêu thương nữa”. An ủi bạn và tôi cũng thấy mình vẫn còn may mắn.Mẹ vẫn dõi theo bước chân tôi từng ngày. Ngay trưa hôm ấy tôi đã gọi điện về cho Mẹ đơn giản để nghe Mẹ nói rằng Mẹ vẫn khỏe. Mẹ là cả một bầu trời thương yêu mà tôi vẫn đang có. Ấy vậy mà bao lần tôi đã làm Mẹ buồn và thất vọng. Nhớ những giọt nước mắt buồn của Mẹ làm tim tôi thắt lại. Tự hứa với mình rằng sẽ chẳng làm cho Mẹ buồn vì mình nữa. Tôi tiếc những việc tôi đã làm khiến cho mẹ không vui. Nhưng chỉ là tiếc thôi chứ nếu có điều ước thời gia quay về tôi cũng không muốn. Ai đảm bảo rằng tôi sẽ không mắc lại những lỗi lầm ấy, để làm cho Mẹ tôi buồn thêm lần nữa. Tôi nhớ những lần ấy ánh mắt Mẹ vẫn nhìn tôi đầy yêu thương nhưng xen lẫn cả những giận hờn, trách móc. Tôi chẳng dám nhìn lâu vào mắt Mẹ. Nhưng tôi biết sẽ chẳng bao giờ Mẹ ghi nhớ những lỗi lầm của tôi. Mẹ chẳng giận tôi đâu mà chỉ thương và yêu tôi hơn nữa. Vì Mẹ biết, sau những lần ấy đứa con gái ngốc nghếch của Mẹ sẽ trửong thành hơn với cuộc sống. 

Từng câu nhắc nhở hàng ngày giản dị nhất cũng làm cho tôi thêm yêu Mẹ mỗi ngày “Thời tiết giao mùa con cẩn thận không ốm”, hay là những lời mắng “Con gái lớn rồi mà chẳng biết nhẹ nhàng, hậu đà hậu đậu”. Và tôi cũng chẳng nhớ tại sao tôi lại có thói quen lên chùa mỗi tháng để cầu cho Cha Mẹ tôi được bình an và khỏe mạnh. 

Cũng giống như các bạn được Mẹ yêu thương. Tình cảm mà Mẹ dành cho tôi không gì có thể so sánh được. Thứ tình yêu cao quý và thiêng liêng mang tên tình Mẫu tử. Nó là chủ đề vô tận trong thơ ca từ thời kim cổ, biết bao người đã từng viết về thứ tình cảm ấy. Nhưng đã có ai dùng hết ngôn từ để ca ngợi được nó đâu. Tất cả chúng ta đều yêu Mẹ. Những người phụ nữ hy sinh cả cuộc đời mình cho những đứa con. Bạn yêu Mẹ từ đôi bàn tay Mẹ ấm áp, từ khuôn mặt mẹ phúc hậu hay giọng nói mẹ ngọt ngào… Tôi yêu mẹ tôi từ những điều nhỏ bé nhất. Những điều mà có thể đối với những người khác nó chỉ bình thường trong cuộc sống hàng ngày. Từ ánh mắt Mẹ nhìn tôi, đôi bàn tay gầy chai san Mẹ vuốt tóc tôi, cách mẹ kéo chăn đắp cho tôi khi tôi trở mình trong giấc ngủ, hay đơn giản là những lời mắng mỏ. Giờ đi xa nhiều khi những chiều buồn man mác,tôi vẫn nhớ và thèm được nghe những lời Mẹ hay mắng.

 Mẹ tôi vốn không cao, lại gầy. Khuôn mặt Mẹ sạm đi vì nắng gió, hai gò má hơi hóp lại và nhô cao, mái tóc mẹ đã bắt đầu bạc và đôi mắt Mẹ mờ dần. Hơn năm mươi tuổi nhưng Mẹ đã già hơn so với tuổi của mẹ. Nhìn tấm ảnh Mẹ tôi bạn tôi bảo: “Mẹ cậu già và không xinh bằng Mẹ tớ!”. Tôi mỉm cười – tất nhiên là tôi biết điều ấy. Nhìn bề ngoài Mẹ tôi không đẹp nhưng tôi biết đối với tôi mẹ là người có tâm hồn đẹp nhất. Hình như đứa trẻ nào cũng vậy, chúng luôn cho rằng mẹ chúng là người đẹp nhất, là thần tượng của chúng. Và tôi cũng là đứa trẻ ấy.tôi sẽ cười toe toét nếu có ai bảo tôi rằng tôi giống mẹ và cũng chẳng thấy mình xị mặt mỗi khi bị anh trai tôi mắng: “Chỉ được cái giống Mẹ là hay khóc”. Đúng là Mẹ tôi hay khóc thật. Mẹ hay khóc thầm nhiều đêm. Nhưng khóc thì có gì là xấu đâu. Mẹ khóc vì thương anh em chúng tôi thôi. Mẹ khóc vì nhà tôi nghèo không nuôi được bốn anh em tôi đi học. Mẹ khóc vì sức Mẹ cha không đủ để cho anh em tôi có một cuộc sống vật chất sung túc. Mẹ khóc vì những đứa con của mẹ sớm phải lam lũ trong cuộc sống xô bồ đầy cạm bẫy. Mẹ khóc khi thấy con của Mẹ đau ốm… và khi thấy chúng tôi thương Mẹ thì Mẹ cũng lại khóc. Những giọt nước mắt mặn chát của Mẹ đắng cay đau khổ nhiều chứ hạnh phúc được bao nhiêu. Cuộc đời có bao nhiêu điều không tốt xảy ra với những đứa con của Mẹ, sức Mẹ làm sao che chở hết nên thương con mẹ chỉ biết khóc thầm. 

Tôi được sinh ra trên đời này là thành công vĩ đại của Cha Mẹ. Mẹ cho tôi cả cuộc sống này. Chín tháng mười ngày tôi nằm ấp mình trong bụng Mẹ. Từ lúc chỉ là giọt máu đỏ tới khi thành một hài nhi bé bỏng biết cựa mình đùa nghịch đạp trong bụng Mẹ, tôi chắc chắn rằng đã bao lần tôi khiến Mẹ mệt. Nhưng Mẹ đã nâng niu và yêu biết bao sinh linh bé nhỏ ấy. tôi uống chung dòng máu nóng trong tim Mẹ, Thở từng nhịp thở của mẹ. Mẹ phải vất vả hơn để chuẩn bị nuôi tôi khi tôi cất tiếng khóc chào đời, nhưng với Mẹ đó và niềm vui và hạnh phúc. mẹ nuôi tôi bằng dòng sữa ngọt ngào, những giấc ngủ say tròn của tôi trên đôi bàn tay Mẹ ấm áp yêu thương. Mẹ thổi hồn thơ của tôi bằng những câu hát ra có cánh cò trắng bình yên. Từng bước chân đầu tiên tôi chập chững biết đi cũng là mẹ dìu dắt. Và có lẽ bây giờ tôi đã hiểu tại sao những đứa trẻ thường học nói tiếng “Ba” sau khi đã biết cất tiếng gọi Mẹ. Mẹ là người gần gũi và dạy tôi bập bẹ tiếng nói đầu tiên. Nhớ lắm những trưa hè oi bức, không có quạt điện tôi vẫn ngủ ngon lành bên cạnh làn gió mát từ chiếc quạt nan của Mẹ. Những ngày Đông với cái không khí lạnh cắt da cứa thịt Mẹ ôm tôi vào lòng sưởi ấm cho tôi. Những con đường đất đỏ in dấu chân Mẹ cõng tôi trong những ngày trời mưa trơn và lầy lội. Mẹ sẽ thức khuya hơn và miệt mài với những ngọn rau lang để ngày mai đi chợ. Tuy chẳng được bao nhiêu tiền nhưng mẹ cũng sẽ chẳng quên mua cho tôi đòng quà. Ôi nhiều lắm bao nhiêu kỷ niệm mà làm sao tôi nhớ và kể hết. Mỗi lời nói cử chỉ của Mẹ dành cho tôi đều mang màu của yêu thương. 

Đâu chỉ chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau. Mẹ còn dành cả cuộc đời cơ cực để cho tôi có được hình hài khỏe mạnh. Mỗi giọt nước tôi uống, bữa cơm tôi ăn, quần áo tôi mặc đều có hơi ấm bàn tay mẹ. Mẹ chẳng nấu cơm ngon như những đầu bếp, món canh của Mẹ mặn nhạt thất thường,bữa cơm Mẹ nấu có khi chỉ toàn rau dại nhưng đối với tôi nó chứa đựng bao gia vị yêu thương mà chẳng đi đâu tôi tìm thấy. Mỗi dịp đặc biệt đi trên phố thấy những gia đình quây quần bên nhau tôi nhớ Mẹ đến lạ. Thèm được trở về ăn bữa cơm do chính tay mẹ nấu. Những khi mệt mỏi muốn trở về sà vào lòng mẹ mặc kệ cho anh chị cười bảo:”Lớn rồi mà vẫn làm nũng với Mẹ”. Mẹ hay hỏi tôi khi nào sẽ về thăm Mẹ dù biết rằng tôi sẽ chỉ về vào dịp hè và Tết. Câu trả lời của tôi sẽ khiến Mẹ buồn nhưng Mẹ hiểu. Đâu phải tôi không muốn về nhà với mẹ. Cuộc sống xa nhà buộc tôi phải tự trang trải cho học hành và cuộc sống. Tôi không cho phép mình làm Mẹ vất vả vì tôi nữa. 

Mỗi lần về nhà tôi lại thấy mái tóc của Mẹ sợi bạc nhiều dần lên, người Mẹ yếu dần đi. Những tháng ngày kham khổ và khi sinh nở không được kiêng cữ làm suy yếu dần sức khỏe Mẹ. Những ngày trở gió cơn đau nửa đầu lại làm mẹ khổ. Những đót sống vôi hóa làm Mẹ thêm tê mỏi. Nhưng Mẹ vẫn luôn thức khuya dậy sớm. Chứng mất ngủ kinh niên của Mẹ chẳng bao giờ chữa khỏi được. không ngủ được có khi 2h sáng người ta vẫn nghe thấy tiếng cuốc đất của Mẹ tôi vọng lại. Dáng Mẹ gầy liêu xiêu bên ngọn đèn dầu xanh leo lất hay những sào ruộng gần nhà của mẹ chỉ còn trơ gốc rạ khi mẹ đi gặt vào những đem trăng sáng. Dù đang nằm trên giường bệnh Mẹ vẫn giấu tôi để tôi đi xa được an tâm. Mẹ không muốn tôi lo. Thuốc tôi mua về cho Mẹ Mẹ chẳng uống. Mẹ cười và bảo “mẹ vẫn khỏe lắm, con cầm lấy mang đi mà uống, thuốc này Mẹ bị bệnh huyết áp không dùng được”, mẹ lại nói dối để nhường cho tôi. Ngày tôi đi thế nào Mẹ cũng bảo tôi “con đi nhớ giữ gìn sức khỏe, thỉnh thoảng nhớ gọi điện về cho Mẹ nhé!”. Tôi vội vàng quay đi mà không nhìn vào đôi mắt đỏ hoe ngấn nước của Mẹ. Tôi sẽ òa khóc mất thôi. 

Tôi yêu Mẹ những ngày tôi bệnh mẹ lo lắng cho tôi không ngủ được, đôi mắt Mẹ trũng sâu. Tôi yêu Mẹ những khi đói Mẹ vẫn bảo no để cho tôi được ngon miệng và no bụng. Yêu người Mẹ có đôi bàn tay nứt nẻ tới rớm máu trong mùa thu hoạch sắn mỗi khi Đông về. Người mẹ tôi yêu là người quanh năm mặc những bộ quần áo cũ kỹ để dành dụm mua cho tôi những chiếc áo mới. . . 

Mẹ là lá chắn vĩ đại che chở tôi trước những xô bồ của cuộc sống. Khi mừng vui người tôi muốn khoe nhất là Mẹ. Khi tôi buồn người tôi luôn mong muốn được an ủi là Mẹ. Tôi sợ những chuyện viển vông mẹ là người xua đi nỗi sợ hãi trong tôi. Người luôn bênh vực tôi khi tôi mắc lỗi, người nâng tôi dậy và tiếp thêm sức mạnh cho tôi sau những vấp ngã của cuộc sống cũng là mẹ. Nhớ ngày bé tôi đã nghịch dao và chảy máu. Mẹ chẳng ôm tôi vào lòng an ủi tôi như tôi nghĩ. Mẹ vội vã băng vết máu trên tay và mắng tôi. Lúc ấy tôi cứ tưởng Mẹ chẳng thương tôi, nhưng đâu phải. mẹ muốn tôi biết quý trọng bản thân mình để mà biết yêu thương những người xung quanh. Mẹ tôi là một người nói rất nhiều. những chuyện cũ rích và thậm chí chẳng liên quan gì đến tôi cũng được mẹ tôi nói đi nói lại tới vài lần. Đôi khi tôi đã cảm thấy phiền vì điều đó. Nhưng sau này gặp những tình huống như vậy trong cuộc sống tôi phải thầm cảm ơn mẹ. Vì tôi biết mình phải làm sao cho đúng. Mẹ chẳng dạy cho tôi biết giải quyết tất cả những khó khăn, vấp ngã của cuộc sống nhưng mẹ dạy cho tôi biết cách làm cho những người xung quanh ít bị tổn thương nhất. 

Sau này dù có thể không cho mẹ được vật chất nhưng tôi sẽ cố gắng làm một đứa con ngoan. Và tôi biết mẹ cũng chỉ mong như thế. Bỗng dưng tôi nhận ra rằng chưa bao giờ tôi nói với mẹ rằng:”Con yêu mẹ”. Không biết rằng tôi cho là điều đó không thực sự quan trọng hay là tôi không đủ can đảm để nói lên điều thiêng liêng ấy. Những dòng chữ này có thể chẳng bao giờ Mẹ tôi đọc được, nhưng chắc chắn rằng bất cứ khi nào tôi cũng muốn và sẽ nói cho mẹ tôi biết rằng tôi yêu mẹ như thế nào. Khi ấy mẹ tôi sẽ bất ngờ và hạnh phúc lắm. Mẹ của tôi không phải là những giáo sư tài giỏi, người nghệ sỹ tài hoa mà mẹ của tôi chỉ là người nông dân suốt đời lam lũ, mẹ hay khóc, Mẹ nói nhiều. . . nhưng đối với tôi mẹ là người vĩ đại nhất. Bạn đã bao giờ nói với Mẹ bạn rằng bạn yêu Mẹ bạn chưa? Dù chẳng phải là ngày 8/3, ngày 20/10 hay ngày sinh nhật Mẹ, hãy nói với mẹ rằng bạn yêu mẹ bạn nhé! Dẫu biết rằng lời nói chẳng quan trọng bằng hành động nhưng đôi khi bạn cần phải nói ra đấy. Vì biết đâu bao lâu nay Mẹ bạn cũng luôn mong chờ câu nói ấy. Chúng ta có thể nói điều đó bao nhiêu lần với bạn trai, bạn gái của mình nhưng tại sao lại khó khăn thế khi nói với Mẹ bạn nhỉ? Có khi nào bạn say sưa trong những cuộc vui với bạn bè mà quên thời gian trở về bên Mẹ, để mẹ đợi, Mẹ buồn, Mẹ khóc. Có khi nào trong những cơn mưa bất chợt bạn giật mình lo lắng vì chẳng biết liệu giờ này mẹ có đang đi làm và quên mang theo áo đi mưa không. Mưa có làm ướt sân thóc mới thu mẹ cố gắng cả bao ngày không? Trời chuyển mùa liệu có làm Mẹ mệt? Những khi đó đừng quên nói với Mẹ rằng:’Con yêu Mẹ” bạn nhé!

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng