Con yêu mẹ rất nhiều

0

Thời gian đã trôi qua nhưng mỗi khi ngồi một mình nó lại nhớ lại, nó nhớ cái thời mà mẹ nó vất vả nuôi 5 chị em nó trưởng thành đến ngày nay, sự vất vả cơm áo gạo tiền đè lên vai của mẹ, một mình mẹ bươn trải cho cả nhà.

Càng nghĩ lại càng thương, khi ngoài trời cứ mưa, kỉ niệm xưa lại ào ạt về cái ngày mà nó nhớ nhất… là đây!

Keng! Keng! 4h 30 tiếng chuông đồng hồ nhà thờ  kêu, Mẹ đã bật dậy lật đật chuẩn bị đồ cho buổi chợ sáng, cách nhà 30km, một con đường khá dài cho mẹ nó. Thời đó làm gì có xe máy như bây giờ đâu, nhà duy nhất có mỗi chiêc xe đạp cho mẹ nó đi chợ ah! Nhìn cái dáng mẹ nó cao dong dỏng đạp xe trông rất thương, từ khi nó nhận biết đước nó chưa bao giờ thấy mẹ nó than vãn, kêu ka gì cả. 

Ngày nào cũng như ngày nào dù nắng hay mưa dù có ốm nặng đi nữa mẹ nó vẫn dậy từ 4h30 và làm những công việc hàng ngày  chắc lúc đấy mẹ nó nghĩ nếu nghỉ buổi chợ:  Thì mấy anh em nó lấy gì mà ăn, lấy sách vở đâu mà học, tiền đâu mà đóng học phí cho thằng anh của nó vào ngày mai…… mẹ nghĩ như thế để lấy động lực đi chợ chăng. Mẹ cam chịu tất cả cho các con của mình. 

Chình vì mẹ lam lũ vất vả như thế lên 5 chị em nó bảo ban nhau  ở nhà ngoài việc đi học ra còn phụ mẹ việc đồng áng. Nên mẹ đi làm sẽ an tâm hơn. 

Nhiều ước mơ tưởng chừng đơn giản nhưng thật khó đối với 5 chị em nó, Nó chỉ mong có một bữa ăn cùng nhau sao mà khó thế, sáng mẹ đi sớm thì chúng nó vẫn đang ngủ mẹ không  muốn đánh thức giấc ngủ của bọn nó, đến tối mẹ về muộn thì chúng nó đã đi ngủ hết. 

Hôm nay ngoài trời đang mưa tầm tã nó bỗng thấy nhớ mẹ, nhớ cái ánh mắt dịu dàng mẹ nhìn nó, và nó nói với anh ba nó rằng em muốn gặp mẹ. Thế là 5 chị em nó  học xong bài và cùng đợi mẹ nó về. 

– 8h rồi mẹ chưa về, ngoài trời  đang mưa, mấy chị em hỏi nhau  không biết sáng nay mẹ có mang áo mưa đi không, chúng nó thấy lo. 

– 9h , 10h cơn buôn ngủ đã kéo về ,nó vẫn đợi mấy chị em ngồi xúm lại với nhau để cảm thấy ấm hơn cái lạnh giá của mùa đông, cái hơi ấm của người bố mà  bấy lâu nay chúng nó chỉ cảm nhận qua bàn tay của người mẹ, sự chăm sóc của me. Ngoài trời  mưa to hơn, gió gáo thét hơn , liệu mẹ có mặc  ấm không.  

– 11h có tiếng kéo cửa dù đang liu riu ngủ nhưng chúng  nó vẫn ý thức được rằng mẹ nó đã về. 

Mấy chị em  Nó bật dậy thật nhanh để ra đỡ  xe cho mẹ, mẹ nhìn mấy đứa với  ánh mắt trìu mến. 

Nhìn mẹ kìa:  Ướt hết rồi. Mẹ có lạnh không? Có mệt lắm không?  Có đói không?  

Mẹ mỉm cười với giọng nói ấm áp : “ mẹ không mệt, không lạnh, không đói” đâu con. Sao mấy đứa không ngủ đi mai còn đi học. 

Cái nụ cười của mẹ làm tôi thấy nhói đau, tôi cảm nhận được mẹ đang cố cười với chúng tôi để  mấy đứa không lo lắng. 

Nhưng sao không lạnh được : Người mẹ nó ươt  sũng,  2 bàn tay run lên vì lạnh, miêng bầm bập vào nhau vì rét. Đói chứ, chẳng qua là me không nói ra cho nó biết thôi. Nhìn mẹ nó thấm hứa sẽ cố gắng học hành để vươn lên bù đắp lại  những ngày tháng mẹ vất vả bươn trải cho cuộc sống hàng ngày của 5 chị em nó. 

Trong ánh mắt của nó thì mẹ không  đẹp, mẹ nó không  có gương mặt trái xoan, không  có thân hình đầy đặn và nước da trắng như  mẹ của các bạn cùng trang lứa với nó. Mà ngược lại mẹ nó lại có đôi gò má cao, hai mắt sâu thẫm  và nươc da rạm nắng vì công việc mưu sinh vất vả hàng ngày. Nhưng không  ai bằng mẹ nó , không ai có một nghị lực phi thường đảm đang, giỏi giang như mẹ nó , không ai yêu chồng yêu con như mẹ.

Mẹ hi sinh cho nó nhiều nhất nha, chính vì thế lúc nào trong tâm trí nó cũng nghĩ  phải bảo đáp công ơn mẹ dù có đánh đổi hạnh phúc của nó, nó cũng sẽ chấp nhận dù biết như thế là ngu ngốc, nhưng đấy là sự lựa chọn của nó. Là niềm hạnh phúc nó giành cho mẹ, để được bên mẹ. 

Nó chỉ muốn nói với mẹ nó rằng: “Con yêu mẹ rất nhiều!

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng