Sito ơi, đừng giận mẹ nhé!

0

Biết rằng con chưa đủ lớn để nhận thức được một mái ấm gia đình thiếu đi bóng dáng một người cha, một người chồng sẽ chịu những thiệt thòi như thế nào. Nhưng mẹ vẫn luôn hy vọng con sẽ không giận hờn vì mẹ làm một single mom – một bà mẹ đơn thân! 


 

Sito của mẹ, báu vật của mẹ!

 

Ba mươi mốt tuổi, người đời vẫn khen mẹ trẻ đẹp vì mẹ vẫn cười rất tươi, vẫn sống vui vẻ với mọi người. Song điều mẹ mong mỏi nhất không phải là sự trẻ đẹp, không phải là những lời khen có cánh, càng không phải là ánh mắt dõi theo của ai đó muốn tiến xa hơn trong mối quan hệ, mà đó là cuộc sống, là sức khỏe con gái yêu Sito.

 

Hôn nhân ai chẳng mong hạnh phúc, ai chẳng muốn vuông tròn, ấm êm cùng nhau như những kết thúc có hậu trong truyện cổ tích. Song cuộc sống đôi khi phải chọn lựa giữa cái được và mất, giữa cái trước mắt và lâu dài, giữa tình yêu và lý trí. Mẹ đã chọn lựa nuôi con một mình, mẹ chọn lựa tự bước đi bằng đôi bàn chân mình – mẹ trở thành single mom. Con biết không, dù mất mát, đau khổ, dù niềm tin đã bị phủ lấp bởi rất nhiều những đêm không ngủ, những giọt nước mắt buồn tủi thì mọi chuyện cũng đã qua. Hai mẹ con mình dựa vào nhau mà sống, con chính là thứ quý giá nhất, là báu vật của mẹ.

 

Mỗi ngày mới được nhìn thấy con cười, được chăm sóc con từ miếng ăn giấc ngủ, với mẹ hạnh phúc đó không có gì sánh bằng. Mẹ thích nhất những lúc con nhõng nhẽo, thích cái cách con chạy lòng vòng trốn tìm khi mẹ cho ăn, khi mẹ mặc bỉm, khi mẹ bắt đi tắm. Hay những lần con mếu máo Sito đòi mẹ mua cái này, mua cái kia sao lại đáng yêu đến vậy. Con biết không, mỗi khi con hư hỏng, mỗi khi con quậy phá, giận hờn bị mẹ đét một cái vào mông là mắt mẹ lại cay xè, xót con lắm nhưng thương thì cho roi cho vọt con ạ.

 

Con là lẽ sống đời mẹ…

 

Đất Sài Gòn rộng nhưng thật sự mẹ không có nhiều bạn, tri kỉ lại càng không, đôi khi sự cô đơn xâm lấn căn nhà nhỏ. Song những khoảng khắc đó sẽ bí xóa nhòa ngay khi con gái yêu cười giòn tan, những cái ôm cổ thật chặt, những nụ hôn vào má thật kêu hay cái rúc đầu nũng nịu ấm áp của con làm mẹ sống lại, mọi thứ lại trở nên hoàn hảo.

 

Sito biết không, mỗi lần con bệnh, với mẹ đó là những thời khắc khó khăn nhất, sợ hãi nhất đấy. Con sổ mũi, lên cơn ho, bị sốt hay không chịu ăn là mẹ như ngồi trên đống lửa, chẳng làm được việc gì cho ra hồn. Những lúc như thế thấy thương con lắm, chỉ ước đấng siêu nhiên làm sao để mẹ có thể giúp con khỏe mạnh ngay có thể.

 

Thiên chức làm mẹ đã không dễ, mẹ còn vừa phải là một người cha răn dạy con từ thuở lọt lòng. Thời gian đầu mọi thứ không đơn giản như mẹ tưởng, mẹ có cảm giác tất cả rối tung lên và thật khó để kiểm soát cảm xúc. Nhưng rồi thời gian cũng khiến tất cả nề nếp hơn, quy củ hơn, mẹ cũng hiểu hơn cách dạy dỗ một đứa trẻ. Mẹ bắt con phải ăn uống đúng giờ, bắt con phải ngủ đủ giấc, không cho con xem ti vi, nghịch ngợm máy tính bảng quá nhiều là có lý do hết. Con giận, con khóc nhè, con chu môi chọc quê mẹ hay ôm búp bê chui vào nôi ngủ một mình không làm mẹ buồn gì hết, ngược lại còn làm mẹ cười ngất đi, đúng là giận dỗi kiểu con nít ranh mà!

 

Sito lúc bệnh hay nhõng nhẽo lắm

 

Cuộc sống còn rất dài, phía trước vẫn còn rất nhiều những thử thách đang chờ đợi cả hai mẹ con mình. Mẹ sẽ còn phải làm rất nhiều việc để có thể nuôi con lớn, dạy con nên người. Những thử thách đó mẹ đã được ông bà ngoại chỉ dạy, mẹ lo lắng song mẹ vui sướng, tự tin vì con gái mình rất xinh xắn, đáng yêu và biết nghe lời.

 

Cuối cùng như mẹ đã viết, lớn lên khi đã trưởng thành, khi đã nhận thức được cuộc sống màu gì, đã phân biệt được đúng – sai, phải – trái thì mẹ mong Sito hãy luôn ủng quyết định sống đơn thân của mẹ. Mẹ yêu Sito nhất trên đời!

 

Mẹ Thanh Thảo của Sito.

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng