Mẹ đã cho con cả cuộc đời này

0

Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào!
Hôm nay, lần đầu tiên trong hai mươi năm qua tồn tại trên cõi đời này, con đã có hành động bị xem là hỗn xược khi nhìn chằm chằm đầy tức giận vào bà Chiểu hàng xóm rồi quát: “Bác không có quyền gì xỉa xói mẹ cháu cả. Bác thật độc ác!”. Và con đã thấy mẹ khóc khi dẫn con về nhà, con biết mẹ buồn lắm nhưng con không muốn ai làm tổn thương hình tượng số 1 của đời con, mẹ ạ.

Những mảnh ghép không lành lặn tìm đến với nhau

Cuộc đời con từ khi sinh ra đã thiếu may mắn vì mình là hệ quả của một mối quan hệ không có tương lai, mẹ tìm thấy con trong một bọc vải sơ sài bỏ bên đường vắng khi ra đồng đi làm. Và ngày mẹ nhặt được đứa trẻ đó, con vẫn thầm gọi là ngày của định mệnh. Vì đó là mốc thời gian đánh dấu một người phụ nữ vô sinh lên chức mẹ với một đứa bé đỏ hỏn lượm bên đường.

 

 

Mẹ của con (hình minh hoạ) 

 

Ngày đưa con về, mang con lên phòng y tế xã, bác sĩ khám xong cho mẹ biết con bị sinh non nên sẽ rất khó nuôi, việc phát triển sẽ không được như những đứa trẻ bình thường khác. Mẹ mặc kệ, mẹ mang con về và xem đó như núm ruột mình đẻ ra. Mẹ chăm con bằng tất cả yêu thương mẹ có, con lớn lên bằng những thìa bột nghĩa tình, bằng những buổi mẹ vất vả bế bồng đi xin sữa trong xóm ngoài làng, bằng những đêm trắng mẹ vì trông con bệnh và bằng những năm tháng dài đằng đẵng kiếm tiền cho con ăn học nên người.

Con của hôm nay là tuổi xuân của cả đời mẹ

Dù không thể nhớ đầy đủ nhưng con vẫn biết khi lên bốn tuổi mà mình vẫn chưa biết đi làm mẹ ngày đêm lặn lộn xa gần để chạy chữa. Nên thật ngọt ngào khi những bữa cháo dinh dưỡng giàu can xi, những thang thuốc hay, những bài tập vật lý trị liệu mẹ áp dụng cho con đã có thành quả là những bước đi của con trẻ.

Lên sáu tuổi con mới đi lại hoàn chỉnh, ngày đó mẹ đã khóc thật nhiều. Mỗi ngày mẹ vẫn kiên trì nấu món cháo xương cóc, ép sữa đậu nành, nắn tay chân và cõng con đi học. Cứ thế con bước qua tuổi thơ sóng gió của mình, bước qua mười hai năm học khó khăn mà cũng nhiều niềm vui, nhiều kỉ niệm.

Thi tốt nghiệp cấp ba con được bằng giỏi, mẹ cầm bằng tốt nghiệp vui chảy nước mắt vì biết con đã lớn, lớn thật rồi.

Giống như bạn bè con cũng thi đại học, con thi đậu nghành sư phạm hệ cao đẳng của một trường cách nhà hơn một trăm cây số. Ngày nhận giấy báo nhập học mẹ vui nhưng xen lẫn là nỗi lo xa cách. Con sẽ phải xa nhà để sống đời sống sinh viên, mẹ sẽ phải tập quen một cuộc sống khác những ngày xưa và điều đó thật sự khó khăn lắm.

Con sống xa nhà, tự hứa với lòng mình sẽ chăm ngoan học tốt, mỗi tuần con lại hồ hởi bắt xe buýt về với mẹ, được ăn cơm rau cơm cà của mẹ mà ngon như sơn hào hải vị vậy.
Song cuộc sống lại cứ thử thách mẹ nhiều quá, hết năm nhất đại học thì mắt con bị xuống thể lực rất nặng. Mang đi khám thì mẹ biết con bị cận và cần phải mổ với chi phí gần 20 triệu, một số tiền khổng lồ. Nhà mình thì nghèo, tài sản mẹ có gì nhiều đâu, con buồn mà không dám khóc thành lời.

Vậy mà một lần nữa, mẹ không cần suy nghĩ nhiều, mẹ quyết định bán đi hai mảnh ruộng duy nhất của mình để mắt con được sáng. Ngày con được mổ và tháo băng mắt chính là ngày mẹ trở thành “vô sản”, đó là sự thật. Thế mà mẹ vẫn cười tươi “Đối với mẹ thì con là tài sản quý giá nhất, mẹ chỉ cần con là đủ rồi”.

Những lần ở ký túc xá, được mẹ xuống thăm con cười như nắc nẻ, sao mà sướng thế, mẹ mình đó các bạn! Món ruốc thịt, món muối đậu phộng, món giò xay tay và những trái trứng gà thơm ngon do mẹ nuôi đã giúp con có một kết quả học tập thật tốt.

Thời gian vẫn cứ trỗi, mỗi ngày mẹ vẫn thức dậy từ năm giờ sáng đạp xe đi chặt mía, bón phân, cuốc rẫy kiếm tiền. Tháng nào con cũng nhận đủ từ tay mẹ hai triệu đồng tiền sinh hoạt, học tập. Con chưa từng tiêu sài gì phung phí vì con biết những tờ tiền đó mặn chát mồ hôi, nước mắt và cả hy vọng mà mẹ gieo vào đó.

Cảm ơn đời cho con được làm con của mẹ!

Giờ đây tết sắp đến, con cũng sắp hoàn thành năm thứ hai đại học nghành sư phạm tiếng Anh. Sẽ chỉ hơn một năm nữa con sẽ ra trường, sẽ đi làm và con sẽ bù đắp lại cho mẹ. Con không biết nói gì hơn vì tất cả những gì quý giá nhất của đời con chính là mẹ. Con yêu mái tóc điểm bạc kia, yêu dáng người nhỏ thó mà đầy sức mạnh kia, yêu đôi bàn tay đầy rẫy vết chai sần, yêu đôi bàn chân thô ráp mà mạnh mẽ và hơn hết là những lời mẹ răn dạy.

 

 

Mẹ và con (hình minh hoạ) 

 

Người phụ nữ như mẹ trong xã hội này không nhiều, với con mẹ là chuẩn 10 của nhân cách sống, tình yêu thương, lòng khoan dung và đức hy sinh hết lòng vì con cái, dù đó là đứa “con ghẻ” không máu mủ ruột rà.Con biết cuộc sống của con không có bố là rất thiệt thòi, nhưng chưa bao giờ con cảm thấy buồn khi mang tấm giấy khai sinh chỉ có tên mẹ, con tự hào vì mang họ “Mai” của mẹ, mẹ ạ.

Hai mươi năm trời tồn tại trên đời là hai mươi năm con có một người mẹ tuyệt vời. Thế nên mẹ đừng bao giờ buồn khi nghe người đời cay nghiệt nói ra những cụm từ như “mẹ ghẻ”, “dì ghẻ” gì đó mẹ nhé.

Con mãi mãi là con gái của mẹ. Con yêu mẹ lắm, mẹ Mai Thị Đào của con ạ! 

Con gái: Mai Thị Nhung

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng