Hai người phụ nữ vĩ đại nhất đời tôi.

0

Có 2 người phụ nữ vĩ đại nhất đời tôi.

Đó là bà với những câu chuyện cổ tích đầy thú vị. Bà kể chuyện Tích Chu để dạy tôi sống có hiếu, bà dạy tôi yêu mẹ nhiều hơn từ Sự tích cây vú sữa,… Hoàng tử, công chúa với ông tiên nhân hậu đi vào tâm trí tôi từ đó. Bà khiến thế giới của tôi đầy màu xanh. Bà tuy đã đi xa nhưng với tôi bà mãi là bà tiên luôn yêu thương tôi theo một cách riêng biệt.

Đó là mẹ – người đã dành cả cuộc đời dõi theo tôi. Có lúc mẹ như “người bạn nhìn từ phía sau”, có khi lại nhìn tôi trìu mến rồi ôm tôi vào lòng. Khi tôi lên 5, mẹ cõng tôi trên lưng vừa đi vừa kể những câu chuyện không đầu không cuối mà một thằng bé như tôi không thể hiểu được. Nhưng tôi vẫn thích thú muốn nghe đi nghe lại bởi đơn giản mỗi lần mẹ kể chuyện tấm lưng mẹ lại run run rồi mẹ hát cho tôi nghe. Đối với tôi, tiếng nói của mẹ là thứ âm thanh ấm áp nhất, tuyệt vời nhất mà không loại âm nhạc nào sánh được. Khi tôi 18 tuổi, mẹ nói “Con đã trưởng thành và có đủ thông minh để thành công. Con hãy mạnh mẽ lên bởi con là con trai của mẹ, đi hết đời lòng mẹ mãi theo con”. Thật vậy, “kì quan đẹp nhất là trái tim người mẹ”. Tôi thấy mình thật nhỏ bé trước kì quan ấy, cảm giác bình yên giống như khi tôi còn là cậu bé 5 tuổi chỉ muốn òa vào lòng mẹ dụi dụi làm nũng. Tôi hạnh phúc lắm!Giờ tôi đang ở một nơi thật xa. Không còn nghe thấy tiếng sóng biển nơi quê nhà, không còn tiếng mẹ gọi 2 anh em dậy mỗi sớm mai… Nơi thành thị đất chật người đông thiếu vắng hình bóng mẹ cùng những câu chuyện cười thấm đượm tình người. Tôi nhớ … nhớ lắm …Tôi muốn được mẹ xoa đầu. Tôi biết, khi tôi đang học hành được bằng bạn bằng bè, mẹ tôi đang bán mặt cho đất bán lưng cho trời, trằn trọc mất ngủ vì lo cho con. Tôi biết khi bố vắng nhà mẹ tôi phải một mình chống bão che mưa cho mái ấm nhỏ mỗi khi biển động bão về.

Tóc mẹ đã bạc tự bao giờ, bàn tay mẹ cũng thô ráp hơn. Tôi có thể dễ dàng nói yêu một cô gái nhưng có lẽ chẳng bao giờ tôi có đủ dũng cảm để nói yêu mẹ. Câu nói ấy vang lên trong tôi cả ngàn lần nhưng chưa một lần tôi thốt lên “con yêu mẹ”. Tôi muốn mẹ biết tôi yêu mẹ nhường nào, biết ơn mẹ biết nbao nhiêu. Mẹ mãi ở bên con nhé!!!

“Sống trong đời sống
Cần có một tấm lòng
Để làm gì biết không em?
Để gió cuốn đi…”

Hi vọng những tâm sự này sẽ được gió thổi đến những người thân yêu như một lời tri ân sâu sắc. “Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, tôi có thêm ngày nữa để
yêu thương” . Cảm ơn bà, cảm ơn mẹ – 2 người phụ nữ vĩ đại nhất đời con.

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng