Mẹ còn nhớ hay đã quên

0

Khi chị  đưa mẹ hồi hương thì mẹ không còn nhận ra ai nữa. Mẹ đánh mất trí nhớ bên kia bờ đại dương, tự lúc nào chẳng rõ.

          Về đến trước ngõ nhà xưa, mẹ ngơ ngác nhìn, cười hồn nhiên như trẻ thơ rồi hỏi:” Nhà ai mà …cũ xì vậy?” Bà đến ngồi bệt bên thềm nhà, ngước nhìn chuồng chim bồ câu, tròn miệng bắt chước tiếng chim gù:”cú cụ…cú cụ…”, bất ngờ buộc miệng:” Chim bồ câu biết đưa thư” Chị tôi òa khóc:”Mẹ nhớ ra rồi hả, mẹ?”Nhưng mẹ lại tiu nghỉu: ”Sao ở đây nuôi toàn chim sáo”. Em trai tôi chặm nước mắt:”Mẹ có nhớ con là ai không?” Bà lắc dầu:”Anh là ai vậy?”  Tôi cố gắng để mình không khóc vì tôi hy vọng trong thế giới mới lạ đó, mẹ không còn buồn khổ, lo lắng…

         Nhưng tôi đã lầm. Một hôm, mẹ bỗng nói:”Tôi có ba đứa con. Nhưng đứa thứ ba nghèo khổ nhất. lâu lắm rồi không gặp nó.” Tôi khóc, mẹ hỏi:”Bà là ai? Sao khóc? Thằng con trai của tôi bị tật ở chân. Nó đi cà quét như người ta rê chổi . Nhà tôi ở xa lắm. Tuyết rơi trắng trời.  Không có bóng cây, không có con sông với cái cầu ván nhỏ xíu. Vậy mà tàu chở hành khách cứ tắp vô , neo hết năm nầy qua tháng nọ. Tìm mãi không thấy con đường mòn dẫn tới xóm tôi…..Tôi nhớ cây trúc bên rào, cứ mỗi mùa thu về tụi nhỏ xin vài nhánh để làm lồng đèn ông sao. …”Mẹ nói miên man, chẳng đầu chẳng đũa , ghép lại đầy ứ kỷ niệm một thời xa khuất. Mẹ làm chị hai cứ khóc mãi vì ân hận. Biết vậy, chị đã không rước mẹ qua Canada để đoàn tụ với gia đình chị. Lòng chị cứ day dứt vì mỗi chiều, khi vợ chồng chị đi làm về đều bắt gặp mẹ đứng tựa cửa sổ lầu ba nhìn về phía chân trời, nơi có quê hương thầm lặng đợi mong. Nước mắt mẹ rơi hoài , rơi mãi đến khi mẹ không còn nhận ra bến bờ nào.

          Bây giờ, đứng trên mảnh đất chôn nhau cắt rốn, mẹ như người mộng du. Chẳng biết mẹ còn nhớ hay đã quên?

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng