Khi mất mẹ, con mới hiểu mẹ quan trọng thế nào?

0

Mẹ ơi! Vậy là từ nay con đã không còn được nghe tiếng mẹ gọi con nữa, đã không còn được nghe những câu hát ru năm nào nuôi con lớn khôn. Giờ phút này nhìn mẹ trên di ảnh. Con nhớ lại những ngày đầu con rời xa gia đình lên thành phố chập chững bước vào giảng đường đại học. Ngày ấy, để có đủ khoản tiền học phí và tiền chi tiêu cho con hàng tháng nơi thị thành mẹ đã phải thức khuya, dậy sớm, tranh thủ đi xách hồ, đi khuân gạch lúc nông nhàn cùng thu nhập ít ỏi từ năm sào ruộng để cho con yên tâm bước vào giảng đường đại học.

 

Rồi kinh tế khó khăn, công việc phụ hồ ở quê không con mẹ còn phải xuống thành phố bán những tờ vé số kiếm tiền, có khi chạy đôn chạy đáo từ làng trên, xóm dưới tích đủ kinh phí cho con yên tâm học tập

Ngay đến cả bữa sáng thường ngày của mẹ mẹ cũng phải cắt đi để tiết kiệm cho con lấy tiền ăn học. 

Từ sự vất vả, tảo tần sớm hôm của mẹ đã cho con lớn khôn, cho con có cuộc sống như ngày hôm nay. Nhưng con nhớ lắm, thấm thía lắm những đắng cay, ngọt bùi mẹ đã trải qua. Giờ đây khi mẹ đã ở phương trời xa con mới thật sự hiểu hết những giá trị sống mà mẹ đã dạy con. Mẹ ơi! Khi con nhận ra điều này thì mẹ đã không còn trên cõi đời này, mẹ đã xa con mãi mãi!

Từ trong sâu thẳm trái tim con, con thầm cảm ơn mẹ đã sinh ra con, đã nâng niu từng bước con đi kể từ khi con cất tiếng khóc chào đời. Và hơn thế nữa mẹ đã cho con một tuổi thơ, một điểm tựa, một tương lai tươi sáng trong vòng tay yêu thương của mẹ.

Từ trong tâm khảm mình, con thầm cảm ơn mẹ đã cho con một lần được sinh ra, cũng như mẹ đã từng nâng niu nhẹ nhàng từng bước chân chậm chạp kể từ lúc con cất tiếng khóc “Oa! Oa!” chào đời. Và hơn thế nữa, mẹ đã cho con một tuổi thơ hồn nhiên, một điểm tựa vững chắc để con bắt đầu cuộc sống mới trong vòng tay yêu thương…

Con hạnh phúc biết bao khi biết rằng, con là niềm vui, là sức sống, là chỗ dựa, là niềm tin, là hy vọng của mẹ. Mẹ ơi! Con không muốn mất mẹ, không muốn trôi theo dòng chảy nghiệt ngã của thời gian. 

Con muốn ở bên mẹ, được nghe tiếng nói cười và thậm chí là cả lời la mắng mỗi khi con mắc lỗi. Con sẽ mãi mang theo trong tim mình đó là hình ảnh của mẹ với đôi bàn tay gầy guộc, với những vết nhăn trên gò trán và má và với khuôn mặt phúc hậu, nhân từ của mẹ.

Mẹ à! Đúng như những gì mẹ đã dạy cho con, giờ con đã hiểu, cuộc sống không đơn giản như những gì mà con vẫn hằng tưởng. Và sự thật, những thành quả mà con có được hôm nay là món quà về tình thương yêu, sự cố gắng, nỗ lực và đồng cảm trước số phận mà mẹ đã dạy cho con.

Cánh cửa tâm hồn mà mẹ đã dành cho con nay đã “khuất” xa dưới lời dạy. Cuộc sống diệu kỳ đang hé mở phía trước đang chờ đợi con.

Mẹ đã đi xa rồi, nhưng có kiếp sau con vẫn mong được là con của mẹ, để được mẹ yêu thương, mẹ chở che, mẹ dạy con nên người mẹ nhé! Con xin lỗi vè nhiều khi đã làm mẹ buồn! Mẹ ơi! Con yêu mẹ!

Tác giả: Hoài Thương

 

Khi mất mẹ, con mới hiểu mẹ quan trọng thế nào?
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng