Tâm sự 8-3

0

Đêm khuya con ngồi viết những dòng này mà lòng nghẹn ngào cứ rưng rưng nước mắt. vậy là mùng 8-3 sắp tới rùi ở đâu cũng tấp nập, nhộn nhịp chuẩn bị quà cho các chị, các mẹ…còn con lại nhớ về bí mật của con mà mẹ không biết.

Hai mươi năm trước, cũng vào ngày 8-3, con cùng bạn bè đi mua hoa tặng cô giáo. Xa xa thấy dáng mẹ đang lầm lũi bên xe rau bắt đầu héo, con vội quay mặt đi. Lòng con lo sợ sao mẹ lại bán rau ở đây? Con sợ mẹ nhận ra và gọi con lại như mọi khi. Con sợ bạn bè con biết được mẹ chỉ là người bán hàng rong như thế! Con sợ bạn bè coi thường con, coi thường gia đình mình. Cứ như vậy, con kéo đám bạn rẽ qua đường khác, cố gắng càng tránh xa cô bán hàng rong là mẹ…Vừa đi con vừa tự hỏi sao con lại hành động như vậy?

Bạn có thể sẽ thích bài viết: Con xin lỗi mẹ vì con chưa hiểu mẹ.

Tâm sự 8-3

 

Đến trưa mẹ vẫn chưa về bố bảo con mang cơm ra cho mẹ mà con lại lý do để không đi đến tối mịt mẹ mới về mà vẫn còn nhiều rau ế ẩm. Mẹ mệt mỏi ngồi vào mâm cơm. Khi mẹ gắp miếng cá ngon cho con, con ngệt mặt ra. Mọi hôm mẹ vẫn gắp thức ăn cho con nhưng sao hôm nay con cứ có giác thật khó tả. Nếu mẹ biết hành động của con sáng nay, có khi nào mẹ giận, mẹ mắng con không mẹ? Lúc ấy khóe mắt con thấy cay cay. Cố ăn xong bữa cơm, ngồi vào bàn học mà con không sao học nổi, rồi con đi ngủ mà cũng không thể chợp mắt được. Sao con phải xấu hổ? Mẹ đã làm gì mà con phải xấu hổ? Vì ai mà mẹ vất vả sớm hôm? Tất cả là vì con, vậy mà con lại xấu hổ không dám cho bạn bè biết.

Bao nhiêu năm, chưa một ngày 8-3 nào mẹ nhận được một bông hoa từ con. Ngày đó mẹ bán hết hàng là mẹ vui lắm rồi. Cả ngày phụ nữ của mẹ mẹ vẫn nở nụ cười niềm nở với khách hàng, mẹ bảo ngày này mẹ bán cả hoa nhà mình trồng con lấy mà mang đi tặng cô giáo nhưng con vẫn không chiu vì hoa nhà mình trồng không đẹp như những hoa bán trong phố. Mắt mẹ đượm buồn, soạn trong túi mấy chục ngàn đưa cho con. Con không hề biết rằng mẹ vất vả như thế nào?

Chuyện mới đó mà đã hơn hai mươi năm rồi. Có lẽ mẹ không biết được bí mật đáng xấu hổ đó của con. Giờ đây con đã lớn, đã có gia đình, cũng đã làm mẹ nên con rất thấu hiểu nỗi lòng của mẹ. Mùng 8-3 lại sắp đến rồi lòng con lại thấy nôn nao, nhớ dáng mẹ gầy ngồi bên xe rau ngày ấy đã cho con lớn khôn.

Mời bạn đọc xem thêm bài viết: Ký ức về người Mẹ yêu dấu!

Tác giả: Thanh Thả

Tâm sự 8-3
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng