Mẹ…

0

Con nhớ..con đã tự nhủ với lòng mình…sau này trường thành, con sẽ đối xử với mẹ thật tốt, sẽ ko như cậu N, sẽ không như bố, sẽ không để mẹ khổ như bà ngoại, không phàn nàn khi mẹ mắt kém, tay run, khi mẹ không còn minh mẫn.

Con đã tự hứa sau này sẽ là một người mẹ tuyệt vời như mẹ với tình yêu thương vô bờ bến…với sự kiên nhẫn, điềm đạm, chịu kham chịu khổ, hy sinh để chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ cho con. Vậy mà giờ, mỗi lần nhắc đến mẹ, con chỉ hình dung ra đôi mắt trũng sâu, thâm quầng vì suy nghĩ. Con thấy xấu hổ với bản thân, với những điều mà con đã tự hứa với lòng mình. Con có lỗi với mẹ nhiều nhiều lắm. Có biết bao kỷ niệm ùa về khi con nghĩ và quyết định viết về mẹ,mẹ ạ. Sống mũi cay xè, con chạnh lòng và chưa bao giờ hết giận mình khi hình ảnh của mẹ năm xưa, còng lưng đạp xe mấy lượt đi từ chợ về nhà, qua cả mấy con dốc để đổi cho đứa con gái đỏng đảnh đôi dép nhựa ưng ý. Rồi có ngày mẹ đọc được “tâm thư” của con muốn đi học xa nhà để không phải nhìn thấy cảnh mâu thuẫn của bố mẹ.

 Bạn có thể tham khảo thêm: Con xin lỗi mẹ vì con chưa hiểu mẹ.

 

 

Mẹ đã quyết tâm gửi con về quê nội từ khi con học lớp 4 với lý do để tránh xa những trận đòn roi của bố và để cho con có điều kiện học tập tốt hơn… Từ đó, hình ảnh một con nhóc cứ chiều cuối tuần lại đứng bên bờ tường rào, căng mắt nhìn ra con đường 179 để ngóng mẹ về thăm, cứ mãi ám ảnh con với một nỗi buồn khó tả. Mong mẹ về đấy, thế mà nhiều lúc lại chẳng muốn mẹ về thăm, vì con sợ mỗi lần mẹ đi, lại phải xa mẹ, lại phóng xe hùng hục lên nhà đứa bạn thân chỉ để khóc, để tối về lại cố tìm lại “mùi của mẹ” từ chiếc gối mẹ nằm.

Đi học xa nhà từ lớp 4, rồi xuống HN học ĐH, rồi lấy chồng, sinh con. Có bao biến cố xảy ra, lúc nào con cũng có mẹ bên cạnh với sự yêu thương, vị tha.. Tính tình con cũng thay đổi, chẳng được dịu dàng, điềm đạm như mẹ, như con tự hứa. Con nũng nịu bảo tại mẹ gửi con đi sớm quá, mẹ lại cười hiền từ : Nếu mẹ không hy sinh để con đi như thế, con sẽ không có ngày hôm nay…Con xin lỗi mẹ vì tất cả, vì những lúc con lỗi lầm, dại dột, hay “sảy” miệng làm mẹ thất vọng. Con biết mẹ buồn đấy, mà cứ bướng bỉnh không xin lỗi mẹ cho dù trong tâm thấy hỗi lỗi như một người có tội.

Con đã từng nói với mẹ, nếu có thể quay lại được thời gian, con chọn ở bên mẹ cho dù có chuyện gì xảy ra, con thèm được ở cạnh mẹ, bến bờ bình yên của con. Có làm mẹ mới hiểu được tấm lòng của người mẹ. Con đã hiểu rồi, hiểu mẹ nhiều nhiều hơn qua từng ngày từng tháng chăm sóc và nhìn con trai con khôn lớn. Mẹ vẫn luôn là người mẹ hoàn hảo mà con luôn hướng tới. Con vẫn và sẽ luôn cố gắng làm viêc, sẽ cố gắng sống tốt để thấy nụ cười mãn nguyện của mẹ. Con cảm ơn trời đã đã cho con làm con của mẹ, ngày 8/3 sắp đến rồi, con chúc mẹ luôn mạnh khỏe để ở luôn bên cạnh chúng con, mẹ nhé. Con yêu mẹ.

Mời bạn đọc xem thêm bài viết: Tâm sự gửi mẹ yêu dấu của con!

Con gái của mẹ

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng