Nhớ về mẹ

0

Hà Nội hôm nay trong cái tiết trời se lạnh của mùa đông tôi muốn đi dạo một chút cho khuây khỏa. Khi đi qua cổng trường thấy hình ảnh người mẹ đưa con nhỏ đi học đang kéo lại áo ấm, quàng lại cái khăn cho con… Nhìn những hành động đó bỗng trong tôi như ùa về bao kỷ niệm về người mẹ kính yêu của mình.

Tôi nhớ ngày tôi vào lớp một ngày nào cũng được mẹ đưa tới trường bằng chiếc xe đạp cũ kỹ, ngồi cứ nghe két… cũng được mẹ chăm chút cho từ cái áo, cái khăn, đôi dép tổ ong trong khi mẹ đi chân đất. Tôi mất bố từ nhỏ nên mẹ đã cố gắng cho tôi cảm nhận được cả tình thương của mẹ và của bố. Thời gian cứ thế trôi đi đến ngày tôi học cấp hai.Vậy là theo thời gian tôi đã lớn dần lên. Đến ngày 8/3 tôi xin mẹ năm nghìn đồng cùng lớp mua hoa tặng cô.

Bạn đọc hãy tham khảo thêm: Ký ức về Mẹ.

 

Nhớ về mẹ

 

Lúc ấy đôi mắt mẹ thoáng buồn mẹ bảo để chiều về mẹ cho con nhé, tôi còn giận dỗi bạn bè ai cũng có đóng luôn còn con tới tận chiều? Tôi nói với giọng hậm hực. Sau này tôi mới biết nhà không còn tiền mẹ phải đi vay mãi mới được “năm nghìn đồng” về đưa cho tôi. Rồi tôi đi chơi với lớp cả ngày hôm đó, trước khi đi mẹ bảo đi rồi nhớ về sớm mẹ nấu cơm đợi con về ăn nhé! Vậy là ngày hôm đó tôi đi chơi tới 8h tối mới về,mẹ vẫn đợi tôi về ăn cùng nhưng tôi bảo con ăn với bạn rùi mẹ ăn đi. Tôi thấy trong khóe mắt mẹ có gì đó cay cay và buồn. Còn tôi lúc ấy thấm mệt nên vào đi ngủ. Vậy là cái ngày ấy tôi tặng hoa cho cô giáo mà người mẹ quanh năm với ruộng đồng của tôi lại chẳng có gì.

Cho tới ngày tôi học cấp ba mẹ càng vất vả hơn vì các khoản học tập của tôi. Ngày ngày, mẹ vẫn “ bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” tôi thấy mẹ gầy đi nhiều lắm nhưng ở cái tuổi ăn, tuổi lớn tôi chẳng thể nào hiểu được những vất vả của mẹ. Và rồi ngày 8/3 năm tôi học lớp 11 đến lần này tôi xin mẹ 20.000 đồng để mua hoa, mua thiệp tặng cô và những cô bạn thân thương của tôi. Lần này mẹ cho và dặn hôm nay mẹ nấu canh cải nấu cá rô đồng mà con thích con nhớ về ăn nhé! Nhưng không vẫn như ngày học cấp hai, tôi gửi lời chúc ngọt ngào tới các cô giáo, tới các cô nàng bạn thân của tôi. Còn mẹ mỏi mòn đợ tôi về nhưng khi về thì tôi mệt và đi nghỉ, mẹ lại ăn một mình.

Thời gian cứ thế trôi và cái ngày tôi bước chân vào đại học đã đến, cánh cổng tương lai tươi sáng đã mở ra với cuộc đời tôi. Nhìn ánh mắt mẹ sung sướng khi nhận được giấy báo nhập học của tôi. Tôi hân hoan với niềm vui ấy, trước khi đi nhập học tôi đi chơi hoài với bạn bè để chia tay và liên hoan. Còn mẹ sau nụ cười ấy là cả một nỗi lo nhà có mấy sào ruộng, giờ tôi đi nhà chỉ còn mình mẹ. Tôi thấy đêm đêm mẹ trằn trọc thao thức mãi không ngủ được. Tôi không biết rằng tờ giấy báo nhập học đó kèm theo học phí và nỗi lo tiền chi tiêu hàng tháng cho tôi nơi đô thành.

Bạn sẽ thích bài viết: Con xin lỗi mẹ vì con chưa hiểu mẹ.

 

Thời gian cứ thế trôi

 

Khi tôi đi tôi thấy nhà có mấy con gà mẹ đã bán hết. Ánh mắt mẹ đượm buồn. Sau những ngày học hành vất vả tới kỳ nghỉ về thăm nhà tôi thấy mẹ gầy và yếu đi nhiều, nhưng tôi về mà vẫn ham chơi bạn bè và ít có thời gian tâm sự cùng mẹ. Mẹ bảo cái áo kia mẹ thấy đang còn được để mẹ khâu lại mang đi kẻo tới mùa đông lạnh không có gì mặc ốm lại khổ con à! Nhưng tôi đã không thấu hiểu những vất vả của mẹ mà còn đòi mua áo này, áo nọ. Mẹ không một lời trách móc tôi. Ngày hôm ấy tôi lại đi chơi, mẹ bảo con thích ăn “ bánh răng bừa” mẹ làm rồi con về ăn nhé, tôi vâng cho qua chuyện. Tối đến tôi vào mẹ bảo con vào ăn bánh cùng mẹ. Uh thì cũng vào ăn một hai cái vì đã uống rượu với bạn rồi. Mắt mẹ thoáng buồn, an xong mẹ bảo mẹ đã mua áo ấm cho con rùi đấy mai nhớ mang đi không mùa đông tới lạnh ốm là khổ lắm nghe con! Tôi vâng và đi ngủ, sáng mai dậy đi ra trường mẹ đã thay tôi chuẩn bị đồ tất cả.

Thời gian cứ thế trôi qua rồi tôi cũng ra trường và xin được công việc tạm ổn ở quê. Nhưng rồi tôi cũng bù đầu vào công việc mà quên đi mẹ. Bỗng một hôm tôi thấy thèm ăn “ bánh răng bừa” tôi bảo mẹ làm rồi con về sớm nhưng không hiểu sao tôi thấy lòng bồn chồn không dứt. Ngày hôm đó tôi gắng làm xong công việc sớm để về ăn bánh với mẹ nhưng cũng phải 6h tối mới xong tôi vội phi xe về nhà, mở của thấy mâm cơm và đĩa bánh dọn sẵn đợi tôi về mà không thấy mẹ đâu tôi gọi hoài mẹ ơi, mẹ ở đâu?… mà không thấy mẹ trả lời, xuống bếp cũng không thấy. Khi vào buồng thì thấy mẹ đang nằm, vẫn chiếc áo cũ kỹ ấy, áo sờn vai, mang năm, bảy tấm vá. Tôi lay và gọi mẹ mãi mà không thấy mẹ trả lời, cầm tay mẹ đang ấm mà cứ lạnh dần, lạnh dần tôi vọi vàng gọi xe đưa đi cấp cứu nhưng tới bệnh viện thì đã muộn mẹ đã ra đi vĩnh viễn.

Một tác phẩm mới về người Mẹ yêu quý: Lá thư cuối cùng của mẹ.

 

Thời gian cứ thế trôi qua rồi tôi cũng ra trường

 

Bác sĩ nói mẹ bị cảm biến chứng bị lâu rồi mà đưa vào muộn quá. Tôi bàng hoàng với nỗi đau mất mẹ mà ngất lim đi. Khi tỉnh dậy tôi vẫn không tin là mẹ đã ra đi, tôi cảm thấy lòng đau nhói, khi mẹ còn mẹ đã dành tất cả những gì mẹ có cho con. Vì con mẹ không đi thêm bước nữa sống một mình nuôi con, mẹ mãi đi đôi dép tổ ong đã khâu đi vá lại, mặc áo vá năm, bảy tấm, nhịn ăn, làm ngày làm đêm nuôi tôi khôn lớn từng ngày vậy mà con đã đua đòi, con đã ít khi tâm sự cùng me, con đã làm mẹ buồn mà mẹ không một lần nặng lời với con. Khi về nhà làm lễ tang cho mẹ tôi vào tủ gỗ và mở ra chỉ thấy toàn quần áo vá của mẹ kèm một cuốn sổ mẹ viết về những lo toan, vất vả hàng ngày để tôi được ăn hoc cho bằng bạn, bằng bè; rồi những lần mẹ cắn răng đi vay lãi cho tôi đi học, căn bệnh của mẹ bị cách đây đã bốn năm nhưng vì tôi đang còn đi học mà đi chữa bệnh thì tôi sẽ phải bỏ học. Để tôi yên tâm học hành nơi chốn đô thành mẹ vẫn cắn răng chịu đựng nỗi đau mỗi khi trái gió trở trời. Tuy nhiên cả cuốn sổ nhật ký của mẹ không hề một lời trách móc tôi mà chỉ mong tôi sau này không phải khổ như mẹ. Cuối sổ mẹ viết “ Con ak! Mẹ yêu con, con là tất cả của mẹ”. Lòng tôi đau thắt lại nhưng đã muộn rồi mẹ đã đi xa mãi mãi. Con chưa kịp báo hiếu cho mẹ, chưa kịp bù đắp những ngày nông nổi làm mẹ buồn. Đó mãi là nỗi đau, là sự ân hận muộn màng của tôi.

Một phút chạnh lòng nhớ về mẹ của tôi là vậy đấy. Tôi viết ra tâm sự này cũng để cho lòng nhẹ bớt đi đôi chút và cũng gửi tới tất cả các bạn một thông điệp rằng “ Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, hãy trân trọng những gì đang có”.

Mời bạn đọc xem thêm bài viết: Có Mẹ là điều xinh đẹp nhất Con có được.

Tác giả: Thu Hằng

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng