Bạn có thích ?

Cảm Nghĩ Về Mẹ

Tác giả: Kim Tuyến

Ngày đăng: 07/03/2014

Lượt xem: 1551

Bài viết dự thi sự kiện

Ai trong chúng ta cũng có một người mẹ. Với tôi, mẹ là tất cả, là nơi tôi có thể trở về để giãi bày tất cả những niềm vui, những ấm ức, vấp ngã và đau buồn trong cuộc sống. Ngày 8/3 sắp tới rồi, cả thế giới đang tôn vinh những người mẹ, những người phụ nữ. Con cũng muốn gửi tới mẹ, tới tất cả những người phụ nữ trên thế giới những lời chúc tốt đẹp nhất, con mong mẹ của con sẽ sống thật lâu để con có thể đền đáp những công ơn trời biển của mẹ đối  với chúng con. 

Nhân ngày quốc tế phụ nữ, con muốn viết những dòng tâm sự, cảm nghĩ của con về mẹ, đây là những dòng chữ, những lời từ sâu thẳm trong lòng của con. 

Kiến Xương, ngày 3/3/2014

Gửi mẹ kính yêu của chúng con ! 

Trời đã về cuối đông rồi đấy mẹ ạ. Căn bệnh đau nửa đầu có còn hành hạ mẹ mỗi khi trái gió trở trời  nữa không? Mẹ ơi, giờ này ở nhà mẹ đang làm gì ạ ? Con nghĩ mẹ đang một mình cặm cụi cấy ở ngoài đồng như bao cô bác nông dân khác phải không mẹ ? Tuần vừa rồi về nhà con cảm thấy có một nỗi buồn nặng trĩu trên đôi mắt của mẹ, gian nhà cũng như quạnh hiu hơn. Mấy sào lúa cấy trước tết đã hỏng hết rồi. Mẹ bảo “phải cấy lại tất cả con ạ” lòng con như thắt lại, con thấy thương mẹ quá, mẹ ơi… 

Cả cuộc đời của mẹ là những nỗi lo, là những nỗi vất vả vì chúng con, vì gia đình mà chưa một lần mẹ ca thán. Với mẹ, sự sống, niềm vui chính là làm tất cả để đem lại sự bình yên cho gia đình, khi chúng con ốm đau, mẹ lo lắng đến mất ăn, mất ngủ. Mẹ chăm sóc cho chúng con từng chút một. Mẹ biết em con không thích ăn hành trong những món nấu, nên mỗi khi nấu ăn mẹ đều phải bỏ riêng ra một bát không có hành phần nó. Chị em con thích ăn gì, không thích ăn gì mẹ đều biết. Nhưng mẹ thích ăn gì thì con chưa từng nghĩ tới hoặc nghĩ đơn giản, người lớn không kén ăn như trẻ con. Mẹ thường bảo con : “Mày tuổi ngựa, lại sinh vào sáng sớm mùa đông thì sau này sẽ khổ lắm đấy con ạ”. Còn con, con thuộc lòng ngày sinh, tháng sinh của từng đứa bạn thân nhưng ngày sinh mẹ của con là ngày nào thì con lại không nhớ. 

Con còn nhớ 4 năm về trước khi con thi trượt đại học, con thất vọng, chán nản, bỏ ăn, leo lên gác nằm mẹ đã khuyên con rất nhiều. Mẹ nói “Đại học không phải là con đường duy nhất con ạ, con không đậu đại học thì học cao đẳng hoặc không thì sang năm thi lại, con còn trẻ, lo gì”. Nghe mẹ nói con càng trách bản thân hơn, có lẽ con là đứa kém cỏi, con không bằng bạn bằng bè. Biết trách ai được ?. Nhưng mẹ ơi, với một đứa con gái 18 tuổi thi trượt đại học như con thì sẽ làm được gì ?.Nhìn bạn bè sắm đồ mới để đi học đại học con buồn, con xấu hổ lắm mẹ ạ. Chúng bạn cũng ăn học như con, sao chúng nó đỗ còn con thì không ?, cũng trường chuyên lớp chọn như ai, mà giờ… 

Con mang tâm trạng chán nản, dằn vặt đau khổ lẫn xấu hổ đó vào ngôi trường cao đẳng Sư phạm Thái Bình. Một năm con sống gần như trong im lặng, không liên lạc với bất cứ đứa bạn cấp III nào. Lòng con nơm nớp lo sợ chúng sẽ hỏi “Mày được bao nhiêu điểm? mày đang học ở đại học nào?”. Dù học gần nhà nhưng con không muốn về hay nói đúng hơn là con không dám về nhà, con sợ nhìn vào mắt mẹ, con sợ cảm giác tội lỗi bởi con chỉ là đứa: trượt đại học. 

Mẹ không đả động gì đến chuyện thi trượt đại học của con nữa. Nhưng một hôm tình cờ con nghe được mẹ nói chuyện với mẹ đứa bạn học cùng con. Mẹ nó bảo “ thằng Toàn nhà tôi nó học đại học Xây Dựng tận trên Hà Nội vừa rồi lại trúng tuyển vào lớp chất lượng cao nữa, đúng là mát mặt về con cô ạ “. Mẹ tôi chỉ biết im lặng, mẹ không nói gì cả. Nhưng chính sự im lặng của mẹ lại làm cho tôi dằn vặt và suy nghĩ nhiều hơn. Tôi biết mẹ tôi buồn lắm. Tôi quyết định thi lại đại học, vừa học vừa ôn, biết bao vất vả. Những đêm ngồi học, hình ảnh của mẹ lại hiện lên trong tâm trí như tiếp thêm động lực để tôi cố gắng hơn. 

Cuối cùng, sau bao nhiêu nỗ lực ông trời cũng không phụ lòng người. Tôi đã đậu vào ĐHSP Hà Nội 2, ngôi trường mà tôi mơ ước. Đêm trước ngày đi học tôi và mẹ đã nói chuyện rất lâu, mẹ ôm tôi và khóc, mẹ bảo “ Lên đó học nhớ giữ gìn sức khỏe, cố gắng học hành con ạ” Lúc đó tôi như sống ở thế giới khác, tai nghe mẹ nói nhưng đầu óc tôi đang trôi dạt theo một suy nghĩ khác :Đại học đó có to không ? có nhiều xe cộ đi lại không? có nhiều ngôi nhà cao tầng không?... chắc nó đẹp lắm, đẹp hơn quê mình. Đỗ đại học rồi, tôi thấy mình như sống lại, bao đau khổ, tự ti, dằn vặt trước đây như tan biến. Cuộc sống thật tươi đẹp biết bao nhiêu, cảm giác bằng bạn bằng bè thật dễ chịu. Ánh mắt buồn của mẹ không còn ám ảnh mỗi giấc mơ của tôi nữa… 

Bạn bè trên đại học mỗi đứa một quê, bao nhiêu chuyện để kể cho nhau nghe. Với đứa con gái tuổi đôi mươi như tôi thì cái gì cũng mới, cái gì cũng đẹp. Hình ảnh người mẹ vất vả sớm hôm trên những cánh đồng, hình ảnh của cha tôi chở những bao than củi nặng nề leo lên những con dốc đứng nơi đất khách quê người lo cho gia đình từng miếng cơm cũng mờ dần trong tâm trí của cô sinh viên năm nhất đại học. Những khi cùng bạn bè vui vẻ đến lớp, hay đi du lịch khắp các tỉnh miền trung thật thú vị, chỉ khi buồn, khi chán nản tôi mới lại nghĩ tới mẹ, nghĩ tới về nhà, về với gia đình. 

Tôi có rất nhiều bạn trên đại học, bọn nó có đứa bố làm giám đốc công ty này, bệnh viện nọ, xí nghiệp kia, có nhà đẹp, xe đẹp. Mẹ làm kế toán, làm giáo viên, làm giảng viên…Cả nhà được đi đây đi đó, thậm chí là đi xuyên Việt, được ăn món đặc sản mà chỉ đến tên thôi cũng đủ hứng thú rồi. Nhìn lại gia đình mình thì sao ? Bố vì hoàn cảnh gia đình phải vào tận miền Nam kiếm tiền, chịu bao vất vả, Mẹ ở nhà một nách nuôi ba đứa con một mình mười mấy năm trời không có chồng bên cạnh. Với chúng tôi mẹ vừa là mẹ nhưng cũng lại vừa là cha. Lúc đó, cảm giác tủi thân lại ùa về. Nhưng tôi đâu biết rằng nếu không phải nuôi ba chị em tôi ăn học thì bố mẹ đã có bao nhiêu cái xe, xây được bao nhiêu cái nhà đẹp, sắm được bao nhiêu quần áo, tư trang cho bản thân mình? 

Kết thúc kì 1 năm nhất, tôi xếp thứ 33 trong gần 300 sinh viên khoa Ngữ Văn. Kết quả đó khiến tôi tạm bằng lòng. Chiều hôm nhận kết quả tôi gặp Thanh Hà học lớp A. Nó bằng tuổi tôi, năm ngoái nó học Cử nhân Văn rồi thi lại và đỗ vào lớp Sư phạm Văn. Hà hình như đang rất vui. Tôi nói chuyện với nó, thì ra nó xếp thứ nhất trong khoa nên được nhà trường cử đi du học toàn phần bên nước Nga. Khoa tôi có 2 sinh viên được đi. Lúc nghe nó nói, tôi thấy lòng dâng lên một cảm xúc thật khó tả. Nó cũng thi lại như tôi, bố mẹ nó cũng là nông dân, tại sao nó biết vươn lên để dành được học bổng? Còn tôi, tôi lại tự bằng lòng, thỏa mãn với những gì mình có?. Lúc đó tôi nhận ra đỗ đại học không phải là trạm dừng chân cuối cùng trên con đường học tập của mình. Đôi mắt buồn đầy vẻ khắc khổ của mẹ lại chập chờn trong tâm trí. Phải rồi, tôi nhất định phải cố gắng học tập, cố gắng vươn lên, tôi không thể phụ công cha mẹ đã giãi gió dầm sương vì chị em tôi được. 

Mỗi ngày tôi đều tự hứa với bản thân sẽ chăm chỉ hơn ngày hôm qua. Những cuộc đi chơi cùng bạn bè cũng thưa dần rồi mất hẳn, tôi chăm đi học hơn, tôi đọc nhiều sách, tìm tài liệu trên mạng rồi lên thư viện vào những buổi chiều. Kì thi hết năm học cũng đến, tôi hồi hộp chờ kết quả xếp loại học tập của mình. Tai tôi như ù đi khi bạn lớp trưởng nói tôi xếp thứ 5 trong toàn khoa Văn. Đám bạn tỏ ra bất ngờ và khen ngợi tôi rất nhiều. Tôi nghĩ ngay tới mẹ,tôi lập tức gọi về nhà khoe kết quả. Tôi biết mẹ tôi vui lắm, tôi sẽ dùng số tiền được học bổng này để mua thêm sách, biếu ông bà, mua quần áo cho mẹ, cho hai em và mua thẻ nạp điện thoại cho bố. Được học bổng tôi lại càng quyết tâm cố gắng hơn nữa. Và từ đó đến nay, chưa học kì nào tôi không được học bổng của nhà trường. Kì học vừa rồi tôi xếp loại xuất sắc. Tôi kể ra đây không phải để đánh bóng hay ca ngợi mình mà tôi chỉ muốn nói rằng trên đời này không có gì là chúng ta không thể làm được, không có khó khăn  nào mà chúng ta không thể vượt qua cuộc sống chỉ thực sự khép lại khi bạn ngừng cố gắng. 

Nhìn lại quãng thời gian đã qua, có lẽ động lực khiến tôi cố gắng vươn lên để được như ngày hôm nay thì đó chính là nhờ mẹ. Với tôi, mẹ chính là điểm tựa, là mục đích phấn đấu của cuộc đời tôi. Có thể thần tượng của bạn là những nhóm nhạc Big Bang hay nam diễn viên Lee – Min – Ho hoặc những ngôi sao điện ảnh nổi tiếng khác….Nhưng với tôi mẹ - người luôn vất vả sớm hôm chính là thần tượng bất diệt trong lòng tôi. Tôi nghĩ bố mẹ của bạn và của tôi có thể không giàu có, lịch lãm và hoàn hảo nhưng tôi tin tình yêu mà bố mẹ dành cho chúng ta luôn là điều hoàn hảo nhất. 

Bây giờ tôi đã là một giáo sinh đi thực tập sư phạm tại trường THPT Nguyễn Du – một ngôi trường mang tên đại thi hào dân tộc, một danh nhân văn hóa được cả thế giới kính cẩn nghiêng mình. Dưới ngôi trường có bề dày 49 năm xây dựng, phát triển và trưởng thành này đoàn thực tập chúng tôi được các thầy cô nhiệt tình hướng dẫn, chỉ bảo được các em học sinh yêu quý, giúp đỡ và tôn trọng đó là nguồn cổ vũ, động viên tinh thần to lớn đối với những người giáo sinh trẻ lòng  đầy nhiệt huyết như chúng tôi. 

Nhân ngày Quốc tế phụ nữ, tôi muốn gửi tới các bạn lời nhắn nhủ : Các bạn hãy cố gắng học hành hơn nữa, biết vâng lời cha mẹ, làm nhiều việc tốt, biết vươn lên để tự hoàn thiện mình thì đó chính là món quà quý‎ giá nhất các bạn dành tặng cho cha mẹ của mình, đừng vội nản lòng trước khó khăn hay thất bại bởi “ thất bại không phải là khi ta vấp ngã mà thất bại chính là khi ta cứ nằm lì sau khi ngã”. Đó là bài học tôi rút ra từ chính cuộc sống của mình. Các bạn hãy biết yêu thương, quý trọng cha mẹ của mình khi còn có thể, đừng để nước mắt của Người phải rơi lặng lẽ vì chúng ta: 

                      “Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc 

                  Đừng để buồn lên mắt mẹ, nghe không?”

Bình luận bằng k2
Đăng nhập để bình luận

Top video

Đọc nhiều

Ảnh mới

  • Lượt xem: 2687 Điểm: 0

  • Lượt xem: 1232 Điểm: 0

  • Lượt xem: 1121 Điểm: 0

  • Lượt xem: 966 Điểm: 0

  • Lượt xem: 2047 Điểm: 0